🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ông Vọng không rút lui cùng đám thuộc hạ. Ông ở lại sân đền Bắc Lệ, giữa đống tro tàn, và lần này, ông không đến như kẻ thù, mà như một người muốn cho Lành thấy một sự thật.

"Đi với ta một đoạn," ông nói, giọng không còn vẻ đe dọa như trước. "Ta cho cháu xem một thứ. Rồi cháu muốn đánh ta, muốn bỏ đi, tùy cháu."

Lành, dù cảnh giác, vẫn đi theo, có Đào và Khằm, tay vẫn còn tê vì lửa xanh, kèm bên. Cậu nắm chặt Đèn Cái trong lòng bàn tay suốt quãng đường, phòng khi đây là một cái bẫy, nhưng bước chân Ông Vọng phía trước điềm tĩnh, không có chút gì của kẻ đang giăng lưới, khiến cậu dần buông lỏng sự đề phòng. Ông Vọng dẫn họ xuống một hẻm núi, nơi đám đồng-dại của Phản Đăng đang nghỉ. Con đường mòn dẫn xuống hẻm núi tối om, chỉ có ánh trăng lấp ló qua tán lá dẫn đường, và cái lạnh rỗng quen thuộc mỗi lúc một đậm hơn khi họ tiến gần nơi trú ngụ của đám đồng-dại. Và ở đó, Lành thấy một cảnh khiến cậu lặng người.

Một trong những đồng-dại, một người đàn ông trẻ, mắt từng trống rỗng, đang ngồi bên đống lửa xanh, và gương mặt anh ta bình yên đến lạ. Không còn cái trống hoác đau khổ. Anh ta mỉm cười, thanh thản, như một người cuối cùng được nghỉ ngơi sau quãng đường dài.

"Cậu ta tên Tản," Ông Vọng nói khẽ. "Từng là người giữ đèn ở một làng dưới xuôi. Bắc giá đến mất hết mình, thành đồng dại. Cậu biết đồng dại khổ thế nào không? Trong cái đầu rỗng ấy, hàng chục giá tranh nhau nói, ngày đêm, không ngừng. Như có cả chục người la hét trong sọ. Đau đớn khôn cùng. Cho đến khi..." ông chỉ ngọn lửa xanh, "...cho đến khi chúng tôi cho cậu ta cầm ngọn lửa của ông trời cũ. Lửa xanh làm dịu tất cả. Nó cho cái đầu rỗng ấy được im lặng. Được nghỉ. Cậu thấy cậu ta cười không? Đó là nụ cười của một người cuối cùng thoát khỏi địa ngục."

Lành nhìn người đồng-dại đang mỉm cười, và lòng cậu rối bời. Đây là cám dỗ thật sự của Phản Đăng, không phải lời dụ dỗ suông, mà một sự thật phũ phàng: với những đồng đã lậm hết mình, ngọn lửa xanh của ông trời cũ thật sự là một sự giải thoát, không phải một trò lừa dối trơ trẽn.

"Cháu đang đi trên con đường thành đồng dại," Ông Vọng nói, giọng gần như dịu dàng. "Đêm nay cháu vừa quên thêm một mảng. Rồi sẽ đến ngày cháu rỗng tuếch, các giá la hét trong đầu cháu, đau đớn không chịu nổi. Ngày ấy, cháu sẽ hiểu vì sao chúng ta chọn lửa xanh. Không phải vì chúng ta ác. Mà vì với chúng ta, đó là cách duy nhất để được nghỉ. Ta không ép cháu hôm nay. Ta chỉ muốn cháu biết: khi nào không chịu nổi nữa, có một lối thoát. Và nó không đáng sợ như cháu tưởng."

Đào đứng nghe, hai tay siết chặt lấy cây đàn, không nói được lời nào để phản bác, vì cô cũng vừa chứng kiến cái cảnh nụ cười ấy, một nụ cười đẹp đến mức khiến người ta phải rùng mình vì chính vẻ đẹp bình yên giả tạo của nó.

Trên đường trở về đền, không ai nói gì. Khằm nhìn theo bóng Ông Vọng khuất dần sau rặng cây, còn Lành cứ lặp đi lặp lại trong đầu hình ảnh nụ cười thanh thản của người tên Tản, một nụ cười khiến cậu sợ hãi hơn bất cứ đòn tấn công nào cậu từng hứng chịu. Đào nắm chặt tay cậu suốt cả quãng đường, như muốn dùng chính hơi ấm của mình để xua đi cái lạnh đang len lỏi trong lòng cả hai. Sương đêm phủ dày trên con đường mòn, và mỗi bước chân họ đi qua đều để lại dấu ướt trên lớp lá mục, như thể chính khu rừng cũng đang lặng lẽ ghi nhớ lại cuộc gặp gỡ vừa rồi.

Về đến sân đền, Khằm ngồi xuống bậc thềm, tháo mảnh vải quấn tạm quanh cánh tay tê dại, xoa xoa cho máu lưu thông trở lại, miệng lẩm bẩm một mình: "Nếu cái lưới này thật sự đáng sợ đến mức khiến người ta chọn cả cái chết còn hơn, thì phải có cách nào đó khác, phải có chứ." Không ai đáp lời anh, nhưng câu nói ấy cứ văng vẳng mãi trong đầu Lành suốt phần còn lại của đêm.

Hết Chương 74

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 75
← TrướcTiếp →