🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lành buông cái góc "Lành" mà cậu đang gắng giữ, và mở toang cửa lòng. Ông Hoàng Bảy tràn vào trọn vẹn.

Sức mạnh tăng vọt. Cậu không còn là Lành mượn quyền Ông Hoàng, cậu là Ông Hoàng Bảy giáng thế, oai phong lẫm liệt. Cây gậy gỗ trong tay cậu vung lên thành một vầng sáng, mỗi đòn quật ngã cả mấy tên đồng-dại cùng lúc. Cậu lướt qua sân đền như một cơn lốc, dập tắt từng ngọn lửa xanh, đẩy bật đám thuộc hạ Phản Đăng xuống chân núi, tiếng thét chói tai vang khắp mỏm đá.

Trong vài khoảnh khắc, cậu xoay chuyển cả trận. Mái đền vẫn cháy, nhưng đám đồng-dại đã tan tác. Ông Hoàng Bảy, qua thân Lành, đứng giữa sân, gậy chống đất, uy nghi nhìn xuống kẻ thù đang tháo chạy, tà áo tung bay trong gió núi. Ánh lửa từ mái đền cháy hắt lên gương mặt cậu những vệt sáng đỏ rực, khiến bóng dáng ấy giữa sân đền tan hoang trông vừa lẫm liệt vừa xa lạ, như một pho tượng thần vừa bước ra khỏi điện thờ.

Ông Vọng, đứng bên rìa sân, nhìn cảnh ấy với một ánh mắt phức tạp. Ông không tấn công, không can thiệp. Ông chỉ nhìn Lành, đồng trắng trẻ tuổi đang cháy hết mình trong giá, như nhìn lại chính mình năm mươi năm trước, đôi mắt già nua ánh lên một nỗi gì đó khó gọi tên.

Khi đám đồng-dại đã rút hết, đến lúc xả giá, vấn đề quen thuộc lại đến. Đào hát điệu xe giá tiễn. Nhưng Ông Hoàng Bảy, được dâng trọn, không dễ lui. Và cái "Lành" đã buông góc giữ mình lúc nãy, giờ chìm sâu hơn, mờ dần như một ngọn nến trước gió.

Đào hát nửa bài Giá Hồi. Lành, tức Ông Hoàng, khựng lại, nhưng vẫn đứng đó, mắt xa xăm, không nhận ra khung cảnh quanh mình. Cô hát sang nửa sau, dồn cả tấm lòng vào từng chữ: "Về đi thôi, người ơi... anh không phải Ông Hoàng... anh là Lành của em..."

Lần này, vì cậu chưa lậm đến tận đáy như giá Mẫu hôm ở Phủ Cả, nửa sau Giá Hồi đủ kéo cậu về. Ông Hoàng Bảy lui giá. Lành sụp xuống, thở dốc, mồ hôi ướt đẫm trán, và Đào chạy đến đỡ, vòng tay ôm lấy cậu như sợ cậu lại tan biến lần nữa.

Cậu tỉnh, nhưng khi nhìn quanh, cậu ngơ ngác. "Đây là đâu? Sao đền cháy? Cái... cái cô là ai ấy nhỉ?" Cậu nhìn bà Mỵ. "Còn bà cụ này?"

Tim Đào thắt lại. Cậu lại quên, quên bà Mỵ, quên cả đền Bắc Lệ, quên những ngày học chia chiếu. Một mảng ký ức nữa rơi mất, cái giá của lần dâng trọn. Cô vội mở cuốn sổ, đọc cho cậu nghe, kéo cậu về với những điều cậu vừa đánh mất, giọng cô run lên nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Từng dòng chữ cô đọc lên vang giữa sân đền còn khét mùi khói, như một bài văn tế đọc cho chính người còn sống, kể lại cho cậu nghe những ngày vừa qua như kể lại chuyện đời một người khác.

Ông Vọng, vẫn đứng bên rìa sân, chứng kiến tất cả. Rồi ông nói, giọng trầm buồn vọng qua sân đền cháy: "Đấy. Cháu thấy chưa. Chia chiếu giữ được mình, cho đến khi nó không đủ. Rồi cháu vẫn phải dâng trọn. Vẫn phải quên. Đó là cái bẫy, cháu giữ đèn ạ. Không có lối thoát nào trong cái nghề này. Ta đã đứng đúng chỗ cháu, đã thử đúng cái cháu đang thử. Và ta đã thua."

Khằm, dù cánh tay vẫn còn tê dại, cố lết đến gần, nhìn Lành đang ngơ ngác đọc lại cuốn sổ như một đứa trẻ tập đọc, lòng anh se lại. Anh chưa quen được cảnh người anh vừa mới nể phục sâu sắc lại đột nhiên trở thành một kẻ xa lạ với chính cuộc đời mình, chỉ trong khoảnh khắc một giá thần lui đi.

Sân đền vẫn còn nghi ngút khói, vài mảng ngói vỡ nằm vương vãi khắp nơi, và giữa khung cảnh tan hoang ấy, ba con người, một cô gái đang cố ráp lại trí nhớ cho người mình thương, một chàng trai miền núi lần đầu chứng kiến cái giá thật sự của việc giữ đèn, và một ông lão từng đi trọn con đường ấy rồi gục ngã, đứng lặng nhìn nhau, không ai nói thêm được lời nào nữa. Chỉ có tiếng ngói vỡ thỉnh thoảng rơi lộp bộp từ mái đền, và tiếng gió núi thổi qua đám tro tàn còn âm ỉ, như một khúc nhạc buồn không lời cho một trận thắng chẳng ai thấy vui.

Hết Chương 73

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 74
← TrướcTiếp →