Nhưng Ông Vọng chưa kịp kể. Đám đồng-dại sau lưng ông, không nghe lệnh dừng, bỗng đồng loạt ném lửa xanh vào đền, chúng đã mất hết lý trí, chỉ còn bản năng dập đèn. Cuộc nói chuyện vỡ tan thành hỗn loạn.
"Đứng lại!" Ông Vọng quát đám thuộc hạ, nhưng vô ích. Đồng-dại lậm quá sâu, không còn nghe ai. Lửa xanh trùm lên mái đền Bắc Lệ, bén vào lá khô, bốc lên thành từng cột khói xanh nhạt trong đêm.
Ông lão đứng chôn chân giữa sân, cây gậy đầu rồng buông thõng bên hông, gương mặt già nua vừa bối rối vừa bất lực. Đây không phải điều ông muốn, nhưng đám thuộc hạ ông từng dẫn dắt giờ đã vượt khỏi tầm kiểm soát của chính ông, và trong khoảnh khắc ấy, cả Lành lẫn Ông Vọng cùng nhận ra một sự thật lạnh lẽo như nhau: một khi đã lậm quá sâu, không ai, kể cả thủ lĩnh của họ, có thể kéo đồng-dại quay đầu được nữa.
Lành không còn lựa chọn. Lối chia chiếu Chầu Bà không đủ chặn cả đám đang phát điên. Cậu cần một giá mạnh hơn, một giá chiến. Cậu nhớ đền Bảo Hà, nơi thờ Ông Hoàng Bảy, vị Ông võ nghệ cao cường, không xa đây, và cậu đã từng chạm tới giá ấy ở Phủ Cả.
"Đào, thỉnh Ông Hoàng Bảy!" cậu hét, giọng lạc đi vì khói.
Đào đổi làn điệu, hát thỉnh Ông Hoàng Bảy, tay gảy đàn nhanh và dồn dập hơn mọi khi. Lành trùm khăn, và đây là lúc cậu phải chọn, chia chiếu để giữ mình, hay dâng trọn để đủ mạnh. Đám đồng-dại đang đông và điên cuồng, đền đang cháy, bà Mỵ và Khằm đang lâm nguy.
Cậu chọn chia chiếu. Cậu thề sẽ giữ mình. Cậu mời Ông Hoàng Bảy ngồi cùng chiếu, giữ lấy một góc Lành, dù bàn tay run lên vì biết mình đang đánh cược.
Ông Hoàng Bảy giáng. Một luồng khí hào sảng, mạnh mẽ tràn vào, Lành thấy mình thân thủ phi phàm, tay như có thần lực. Cậu vớ lấy cây gậy gỗ của bà Mỵ, lao vào đám đồng-dại. Mỗi đòn của cậu đánh bạt một tên, dập tắt một ngọn lửa xanh, tiếng gậy vụt qua không khí nghe rít lên từng nhịp. Cậu múa gậy như Ông Hoàng xung trận, nhanh, mạnh, chính xác. Khói bốc lên mù mịt quanh sân đền, lẫn với hơi lạnh rỗng tỏa ra từ đám đồng-dại, khiến cả không gian như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng gậy vụt, tiếng thét, và tiếng đàn của Đào dồn dập không ngừng.
Nhưng đúng như Ông Vọng cảnh báo, chia chiếu yếu hơn. Sức của giá Ông Hoàng Bảy "chia chiếu" chỉ bằng một nửa nếu dâng trọn. Cậu đánh lui được nhiều, nhưng không đủ nhanh. Mái đền cháy lan, ngói vỡ rơi lộp bộp xuống sân. Một ngọn lửa xanh trúng vai Khằm, anh ngã xuống, cánh tay tê liệt, lạnh ngắt, tiếng kêu đau bật lên giữa tiếng lửa. Bà Mỵ lảo đảo, giá Cô Bé của bà sắp tàn, chân bà khuỵu xuống bậc thềm.
Lành nghiến răng. Cậu nhìn cảnh đền cháy, đồng đội ngã, và cậu hiểu khoảnh khắc Ông Vọng nói đến đã tới, khoảnh khắc chia chiếu không đủ, khoảnh khắc cậu phải chọn giữa giữ mình và cứu người, không còn cách nào để trì hoãn thêm nữa.
"Đào," cậu gọi, giọng nghẹn. "Tôi phải dâng trọn. Không còn cách nào khác."
Đào nhìn cậu, mắt đỏ hoe, nhưng cô gật đầu và hát mạnh hơn, tiếng đàn như dồn hết sức lực cuối cùng vào từng nốt. Cô biết, và cậu biết, cậu sắp lại mất thêm một mảng mình. Đúng như Ông Vọng đã tiên đoán. Đường thứ ba, đêm nay, vẫn chưa cứu được cậu.
Khói đen cuộn lên từ mái đền đang cháy, che khuất cả ánh trăng, và trong cái hỗn loạn ấy, tiếng gào thét của đồng-dại hòa lẫn với tiếng đàn của Đào thành một thứ âm thanh kỳ dị, vừa dữ dội vừa bi thương, như một khúc nhạc tang lễ được tấu lên ngay giữa trận chiến sinh tử.
Khằm, dù cánh tay vẫn tê dại, cố lê mình dựa vào một cột đền còn đứng vững, mắt dõi theo bóng Lành đang lao qua lao lại giữa biển lửa xanh, lòng vừa khâm phục vừa lo sợ cho người bạn mới quen chưa đầy mấy ngày mà đã sẵn sàng đánh đổi cả bản thân mình để cứu lấy ngôi đền của bản mình. Anh muốn hét lên gọi Lành dừng lại, nhưng cổ họng nghẹn cứng, chỉ còn biết nhìn ngọn lửa xanh trên vai mình lịm dần, và cầu mong người bạn ấy sẽ không phải trả giá quá đắt cho quyết định vừa rồi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 73 →