🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lần này, Ông Vọng không để mặc thuộc hạ. Ông tự mình leo lên, chống cây gậy đầu rồng, và đám đồng-dại rẽ ra nhường đường cho ông như nước rẽ trước mũi thuyền.

Đằng sau lưng cậu, đền Bắc Lệ vẫn còn nghi ngút khói từ trận đánh vừa qua, và bà Mỵ đang tựa vào cột, thở dốc, ngọn Đèn Thượng Ngàn phía sau bà chập chờn theo từng cơn gió núi. Lành đứng chặn ở cửa đền, ngọn Đèn Cái trong tay, tim đập mạnh nhưng cố giữ giọng bình tĩnh. "Ông lại đến. Lần này để dập đèn Bắc Lệ?"

"Để nói chuyện với cháu." Ông Vọng dừng lại giữa sân, dưới ánh trăng. Gương mặt ông già nua mà vẫn toát ra cái uy của một đồng trắng từng lừng lẫy, dáng đứng thẳng như cây gậy trong tay. "Bọn kia dập đèn là việc của chúng. Còn ta, ta lên đây vì nghe nói cháu vừa học được lối chia chiếu của bà Mỵ. Cháu đã bắc giá mà không mất mình. Đúng không?"

Lành cảnh giác, không đáp. Nhưng sự im lặng của cậu đã là câu trả lời, và ông Vọng đọc được điều ấy ngay trên gương mặt cậu.

Ông Vọng cười, một nụ cười vừa cay đắng vừa hoài niệm. "Ta cũng từng học lối ấy, năm mươi năm trước. Ta cũng từng nghĩ nó là đường thoát. Bắc giá mà giữ được mình, nghe tuyệt vời, phải không? Ta đã mừng như cháu đang mừng."

"Rồi sao?" Lành buột miệng, không kìm được tò mò.

"Rồi ta nhận ra nó không đủ." Ông Vọng bước tới một bước, giọng trầm xuống, như đang kể lại một vết thương cũ chưa lành hẳn. "Chia chiếu giữ được mình, nhưng yếu hơn dâng trọn một nửa. Mà lưới thì cứ rách, kẻ thù thì cứ mạnh. Đến lúc nguy cấp, một giá chia chiếu không chặn nổi. Cháu buộc phải dâng trọn. Và một khi đã dâng trọn một lần để cứu người, cháu lại mất một mảng mình. Chia chiếu chỉ làm cháu tàn chậm hơn, chứ không cứu được cháu. Cuối cùng cháu vẫn đi đến cùng một chỗ ta đang đứng. Ta nói cho cháu nghe, vì ta đã đi hết con đường ấy rồi."

Lời ông như một gáo nước lạnh dội vào niềm hy vọng vừa nhen của Lành. Cậu muốn cãi, nhưng ông Vọng nói đúng cái điều bà Mỵ cũng thừa nhận, rằng chia chiếu yếu hơn. Đêm nay, để đẩy lui đồng-dại, cậu đã phải gắng hết sức, và cậu biết mình vẫn còn giữ lại phần dự trữ, phần mà nếu tình huống xấu hơn, cậu sẽ buộc phải dùng đến. Gió núi thổi qua, lạnh buốt, làm tà áo ông Vọng bay phần phật, và trong khoảnh khắc ấy, Lành chợt thấy ông lão trước mặt mình không hẳn là kẻ thù, mà giống một tấm gương phản chiếu chính tương lai cậu đang cố né tránh.

"Còn một cách nữa," Lành nói, siết mảnh giấy bà Mỵ vừa cho trong tay. "Chia lửa cho muôn người. Không phải một mình tôi gánh. Cả nước cùng gánh."

Ông Vọng khựng lại. Trong mắt ông thoáng một tia gì đó, kinh ngạc, rồi đau đớn, như vừa bị chạm vào một chỗ tưởng đã liền da từ lâu. "Chia lửa cho dân thường," ông thì thầm. "Ta cũng từng nghĩ đến. Năm mươi năm trước. Ta đã thử."

Lành sững người. "Ông đã thử? Rồi sao?"

Gương mặt Ông Vọng tối sầm lại, và lần đầu tiên, Lành thấy ở thủ lĩnh Phản Đăng không phải sự lạnh lùng, mà một nỗi tang thương sâu thẳm, chôn giấu suốt bao thập kỷ. Bàn tay ông siết chặt lấy cây gậy đầu rồng, các đốt ngón tay trắng bệch, như thể cả cơ thể già nua ấy đang gồng mình chống lại một cơn đau chưa từng nguôi.

"Rồi nó thành thảm họa. Để ta kể cho cháu nghe, vì sao đường thứ ba của cháu đã từng giết chết rất nhiều người." Ông Vọng nhìn lên bầu trời đêm, nơi trăng đang khuất dần sau một vệt mây mỏng, như thể đang cố tìm lại trong ký ức mình cái đêm định mệnh năm mươi năm trước, cái đêm mà mọi hy vọng của ông đã tan vỡ thành tro bụi.

Lành đứng lặng, không dám giục thêm. Trong ánh trăng nhạt dần, cậu nhìn thấy rõ ông lão trước mặt không còn là thủ lĩnh Phản Đăng đáng sợ của những đêm trước, mà chỉ là một người già đang gắng gượng mở lại một vết thương đã đóng vảy từ rất lâu, chỉ để cứu một đứa trẻ chưa từng quen biết khỏi đi lại con đường của chính mình.

Hết Chương 71

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 72
← TrướcTiếp →