Lành ở lại đền Bắc Lệ mấy ngày, học thêm từ bà Mỵ cách "chia chiếu" với các giá miền ngàn.
Cậu tập lại tất cả những giá mình từng bắc, Cậu Bé, Quan Lớn, Ông Hoàng, nhưng lần này theo lối "chia chiếu" thay vì "dâng trọn". Khó hơn, đòi nhiều công phu hơn, vì cậu phải luôn giữ một góc tỉnh táo làm "Lành" trong khi để thánh ngự phần còn lại, như đi trên một sợi dây mảnh giữa hai bờ. Có lúc cậu trượt, để thánh tràn qua ranh giới, và phải mất một lúc lâu mới kéo lại được cái phần "mình" đang chực chìm. Nhưng mỗi lần thành công, cậu xả giá mà không mất thêm mảnh ký ức nào. Cuốn sổ "những điều không được quên" của Đào, lần đầu tiên sau bao tháng, không phải thêm dòng mới.
"Anh khác rồi," Đào nói, mắt long lanh, một đêm bên bếp lửa đền Bắc Lệ, giọng cô run lên vì mừng. "Mấy hôm nay anh bắc bao nhiêu giá mà không quên gì cả. Anh vẫn là anh. Em... em đỡ sợ hơn nhiều."
"Nhờ bà Mỵ." Lành mỉm cười, ánh mắt dịu lại hiếm hoi. "Giá mà cụ Thủ Từ, mà bà Cốt, mà Ông Vọng biết cách này từ đầu. Có lẽ họ đã không phải chọn giữa phản, trốn, hay làm bấc. Có lẽ năm mươi năm trước đã khác."
Nhưng bà Mỵ, nghe vậy, lắc đầu, ánh lửa hắt lên khuôn mặt già nua của bà thành những vệt sáng tối chập chờn. "Phủ Cả biết cách 'chia chiếu' chứ, cháu. Họ không phải không biết. Họ không dùng thôi."
Lành ngạc nhiên, ngồi thẳng dậy, tay vô thức siết lại nắm áo trên đầu gối. Câu trả lời cậu vừa nghe không giống điều cậu mong đợi, và một nỗi bất an mơ hồ len vào ngực cậu, như thể cậu sắp nghe thấy một sự thật khó nuốt trôi về chính những người vẫn dạy cậu phải tin tưởng bấy lâu nay. "Sao lại không dùng, nếu nó giữ được người?"
"Vì nó yếu hơn." Bà Mỵ nhìn ngọn lửa, giọng chậm rãi như đang lật lại từng trang ký ức cũ. "Bắc giá 'chia chiếu' thì giữ được mình, nhưng quyền năng chỉ bằng một nửa 'dâng trọn'. Mà Phủ Cả cần sức mạnh tối đa để vá lưới, để chống Phản Đăng. Cụ Thủ Từ thà đồng tàn nhanh mà mạnh, còn hơn đồng bền mà yếu. Với cụ ấy, người giữ đèn là công cụ, công cụ thì cần bén, cần mạnh, dùng xong thay cái khác. Cụ ấy không tiếc người. Cụ ấy chỉ tiếc lưới."
Lành lặng người, nắm chặt hai tay trên đầu gối. Giờ cậu hiểu thêm về cụ Thủ Từ, và về cái lựa chọn tàn nhẫn ẩn sau mọi quyết định của Phủ Cả. Họ chọn sức mạnh, đổi bằng mạng người. Bà Mỵ và miền ngàn chọn giữ người, đổi bằng sức mạnh. Hai triết lý. Hai con đường, và cậu chợt thấy rõ mình đã luôn đứng ở đâu giữa hai lối ấy mà không hề hay.
"Cháu sẽ đi con đường của bà," Lành nói chắc nịch. "Chia chiếu. Giữ mình. Rồi tìm cách bù lại sức mạnh bằng đường khác, bằng chia lửa cho nhiều người, thay vì vắt kiệt một người."
Bà Mỵ nhìn cậu thật lâu, rồi gật đầu, đôi mắt đục ánh lên niềm tin hiếm hoi, như một đốm lửa nhỏ vừa được thổi bùng. "Cháu nói đúng cái điều bà nghĩ suốt sáu mươi năm mà không làm nổi. Một mình bà thì không chia lửa cho ai được. Nhưng cháu, đồng trắng, có Đèn Cái, có cung văn, có cả thằng Khằm sẵn lòng gánh, cháu có thể. Đi đi, cháu. Cứu lấy cái miền ngàn này. Và cứu lấy chính cháu."
Khằm, ngồi phía ngoài hiên nghe lỏm câu chuyện, bước vào, gương mặt đầy quyết tâm. "Bà nói đúng đấy. Tôi sẵn sàng theo anh Lành, đi khắp bản làng, gánh phần của mình. Tôi không có dòng máu giữ đèn, nhưng tôi có đôi chân khỏe và một trái tim không sợ chết."
Lành nhìn Khằm, rồi nhìn bà Mỵ, rồi nhìn Đào đang mỉm cười bên bếp lửa, và trong khoảnh khắc ấy, cậu chợt thấy mình không còn đơn độc như những ngày đầu rời làng Hạ Vọng. Một con đường đã hiện ra, còn mờ nhưng có thật, và lần đầu tiên cậu dám tin rằng mình sẽ không phải đi hết nó một mình như bà Mỵ đã từng.
Nhưng niềm hy vọng vừa nhen ấy không kéo dài. Ngay đêm hôm sau, lửa xanh xuất hiện ở chân núi, lặng lẽ và lạnh lẽo như một điềm báo không lời. Phản Đăng đã tìm đến Bắc Lệ, và lần này, chúng không còn kiên nhẫn chờ đợi thêm một đêm nào nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 69 →