Sáng hôm sau, trong đền Bắc Lệ, bà Mỵ dạy Lành bắc giá Chầu Bà Thượng Ngàn.
Nắng sớm len qua khe mái ngói xô lệch, rọi thành từng vệt sáng mỏng trên nền đất đền còn ướt sương đêm. Đào ngồi đàn, hát bài văn thỉnh Chầu mà bà Mỵ truyền miệng, tiếng đàn nguyệt lẫn vào tiếng gió luồn qua khe núi. Lành trùm khăn xanh, màu của Thượng Ngàn, và mở cửa lòng. Nhưng lần này, bà Mỵ ngồi ngay bên cạnh, đặt bàn tay co quắp lên vai cậu, và thì thầm một điều khác lạ.
"Khi Chầu giáng, đừng đón ngài bằng cách để ngài tràn vào hết. Đó là cách của Phủ Cả, cách làm cháu mất mình. Người miền ngàn bắc giá khác. Cháu hãy mời Chầu ngồi xuống bên cháu, như mời khách ngồi cùng chiếu. Không phải để khách chiếm cả nhà. Cháu giữ một phần là cháu, mời ngài một phần. Hai bên cùng ngồi. Hiểu không? Đừng dâng trọn. Hãy chia chỗ."
Lành làm theo, mím môi, cố hình dung ranh giới mong manh bà Mỵ vừa nói. Khi Chầu Bà Thượng Ngàn giáng, luồng khí mát lành của núi rừng tràn tới như một cơn gió sớm, cậu không mở toang đón ngài như mọi lần. Cậu dựng một ranh giới, giữ lấy một góc "Lành", và mời Chầu vào phần còn lại. Như hai người ngồi chung một chiếu, mỗi bên một nửa, không ai lấn ai.
Và điều kỳ diệu xảy ra. Chầu Bà giáng, ban cho cậu quyền năng, cậu hiểu tiếng chim, cảm được mạch nước, biết lá thuốc, nhưng cậu vẫn là Lành. Cậu vẫn biết mình là ai. Cậu vẫn thấy Đào đang đàn, vẫn nhớ tên cô, vẫn nhớ lời thề về đứa bé trong đèn. Lần đầu tiên, cậu bắc một giá cao mà không đánh mất mình, cảm giác lạ lùng như vừa được trả lại chính mình sau bao lần vay mượn.
Khi xả giá, Lành mở mắt, kinh ngạc, hai tay còn run vì cảm giác vừa trải qua. "Cháu... cháu không quên gì cả. Cháu vẫn nhớ hết. Sao lại thế?"
Bà Mỵ mỉm cười móm mém. "Đó là bí mật miền ngàn, cháu ạ. Phủ Cả dạy bắc giá kiểu 'dâng trọn', đồng phải xóa mình để thánh ngự, nên đồng mau tàn. Người ngàn chúng tôi nghèo, ít người, không gánh nổi cách tàn nhanh ấy. Nên tổ tiên bà tìm ra cách 'chia chiếu', mời thánh ngồi cùng, không để thánh chiếm hết. Bắc giá kiểu này quyền năng chỉ còn một nửa, không oai bằng, nhưng giữ được mình lâu hơn nhiều."
Lành sững sờ, ngồi lặng một lúc lâu mới nói được thành lời. Cả đời cậu, cả Phủ Cả, ai cũng tin bắc giá là phải mất mình, càng mạnh càng tan. Nhưng hóa ra có một cách khác. Một cách giữ được cả quyền năng lẫn bản ngã, dù phải đánh đổi chút sức mạnh, một sự đánh đổi cậu thấy hoàn toàn xứng đáng.
"Đây..." cậu thì thào, "đây có phải đường thứ ba không?"
"Là một mảnh của nó." Bà Mỵ gật, đôi mắt đục nhìn xa xăm ra phía cửa đền, nơi nắng sớm đang lên. "Chưa đủ. Cách này cứu được người giữ đèn khỏi tàn nhanh. Nhưng nó chưa cứu được đứa bé trong Đèn Cái, chưa giải được chuyện ai làm bấc. Cháu còn phải đi tiếp, tìm thêm. Nhưng ít ra, từ nay, cháu bắc giá mà không phải chết dần. Cầm lấy mảnh này mà đi, cháu ạ."
Lành cúi đầu tạ ơn, lòng vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu, biết rằng con đường phía trước vẫn còn xa, nhưng ít nhất giờ đây cậu đã có thêm một điều để bám víu, một điều không phải trả bằng chính mình. Cậu nhìn xuống hai bàn tay mình, vẫn còn hơi run, và lần đầu tiên sau nhiều tháng, cậu cảm thấy một thứ gần giống hy vọng thật sự, không phải hy vọng gượng ép để tự trấn an, mà một tia sáng nhỏ có căn cứ, có hình hài rõ ràng.
Cả buổi sáng còn lại, bà Mỵ bắt Lành lặp lại giá ấy thêm vài lần nữa, chỉnh sửa từng chút một cách cậu dựng ranh giới, cách cậu giữ hơi thở đều khi thánh giáng, cho đến khi động tác ấy trở nên tự nhiên như một phản xạ. Mồ hôi thấm ướt lưng áo cậu dù trời còn mát, và mỗi lần xả giá xong, cậu lại thấy mình vững vàng hơn lần trước một chút, như đang tập đi lại những bước chân đầu đời trên một con đường hoàn toàn mới. Đào ngồi bên, ghi lại từng chi tiết vào cuốn sổ, tay không ngừng lướt bút, sợ bỏ lỡ một câu dặn dò nào có thể cứu được Lành sau này. Nắng lên cao dần trên đỉnh núi, và tiếng đàn nguyệt của cô vẫn vang lên đều đặn suốt buổi, như một sợi chỉ âm thanh giữ nhịp cho cả buổi tập luyện gian nan ấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 68 →