🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Rời thung lũng chín mươi chín ngọn đèn, Lành và Đào không xuôi về Hạ Vọng, mà ngược lên phương Bắc, theo tấm bản đồ các đền các phủ mà bà Sâm trao.

"Vì sao mình đi núi trước?" Đào hỏi, khi hai người men theo con đường mòn ven một dòng suối lớn. "Bà Sâm cho manh mối ở Cổ Loa, dưới xuôi cơ mà."

"Vì mùa nước lũ sắp tới." Lành đáp, mắt nhìn những đỉnh núi mờ xanh phía xa. "Cụ Thủ Từ nói khi nước lũ lên, ông trời cũ mạnh nhất. Mà nước lũ bắt nguồn từ thượng nguồn, từ núi. Các đèn miền ngàn mà tắt thì cả dòng sông phía dưới vỡ lưới theo. Phải giữ được phần ngọn trước."

Cậu không nói hết điều thứ hai trong lòng: cậu muốn đi xa Phủ Cả, xa cụ Thủ Từ và cái ý định biến cậu thành bấc, càng xa càng tốt, để có thời gian tìm đường thứ ba mà không ai theo dõi.

Càng đi, cảnh vật càng đổi khác. Sông Cái thu hẹp lại thành những con suối chảy xiết qua khe đá. Lũy tre đồng bằng nhường chỗ cho rừng già âm u, dốc đá dựng đứng, mây sà xuống tận lưng chừng núi. Người thưa dần, nhà sàn thay nhà ngói. Và Lành nhận ra: ở miền ngàn này, cái lạnh rỗng của ông trời cũ cũng len lỏi tới, nhưng khác, nó không bốc lên từ đáy sông, mà rịn ra từ lòng đất, từ những hang sâu, những vực thẳm.

Có những đoạn đường hai người phải bám vào rễ cây leo qua vách đá dựng đứng, mồ hôi túa ra ướt lưng áo dù trời se lạnh. Đào không than một lời, chỉ lặng lẽ theo sau, thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn lại con đường vừa vượt qua, tự hỏi không biết còn bao xa nữa mới đến được ngọn đèn tiếp theo cần cứu.

Đêm đầu trong rừng, hai người đốt lửa dưới một mái đá. Đào ôm đàn, khẽ hát cho ấm. Lành ôm Đèn Cái, nhìn vào ngọn lửa xanh. Cậu đã quen nói chuyện với đứa bé bên trong, dù nó không phải lúc nào cũng hiện.

"Em ơi," cậu khẽ gọi. "Anh đang đi tìm cách chia lửa, như em bảo. Để không ai phải cháy một mình nữa. Kể cả em."

Ngọn lửa lay động dịu dàng. Trong một thoáng, cậu nghe tiếng con bé, mỏng như gió: "Anh đi đúng đường rồi. Nhưng anh phải nhanh lên. Em... em sắp không gắng được nữa đâu."

Lành siết chặt cái đèn. Cụ Thủ Từ nói đúng, ngọn lửa đang yếu đi, không phải vì kẻ thù, mà vì đứa bé bên trong đã kiệt sức sau mấy nghìn năm. Cậu không còn nhiều thời gian. Không phải cho thế gian. Mà cho chính đứa trẻ cậu đã thề giải thoát.

Đào ngồi bên, nghe được câu chuyện thì thầm ấy, im lặng một lúc rồi khẽ nói: "Mình sẽ tìm cho ra cách, càng nhanh càng tốt. Em hứa với anh, và cả với em bé trong đèn nữa."

Ngoài kia, rừng đêm thở những hơi lạnh, và đâu đó trong lòng núi, có tiếng nước ngầm chảy ục ục, như tiếng cười khe khẽ của một thứ đang chờ.

Lành cất ngọn Đèn Cái vào trong tay nải, cẩn thận như mọi lần, rồi ngả lưng xuống bên đống lửa, mắt vẫn mở nhìn lên tán rừng đen kịt phía trên. Đào ngồi tựa vào một tảng đá gần đó, cây đàn nguyệt đặt ngang lòng, thỉnh thoảng lại khảy một tiếng dây, âm thanh trong trẻo lạc lõng giữa cái tĩnh mịch của núi rừng.

"Ngủ đi anh," cô nói khẽ. "Em canh trước."

Lành gật đầu, nhắm mắt, nhưng phải mất một lúc lâu cậu mới thực sự chìm vào giấc ngủ, đầu óc vẫn còn vương vấn tiếng thì thầm mỏi mệt của đứa bé trong đèn, như một lời nhắc nhở rằng thời gian không còn nhiều nữa. Gió núi lùa qua khe đá, mang theo hơi lạnh và mùi lá mục, và trong giấc ngủ chập chờn, cậu mơ thấy mình đứng giữa một cánh đồng đầy những ngọn lửa nhỏ, mỗi ngọn một màu, cháy đều tăm tắp dưới bầu trời không sao, như thể cả một thế giới khác đang chờ cậu bước tới.

Gần sáng, Đào cũng thiếp đi một chút, tựa đầu vào vai cậu, cây đàn tuột khỏi tay rơi nhẹ xuống lớp lá khô. Chỉ có ngọn lửa trại vẫn cháy lặng lẽ, và ngọn Đèn Cái trong tay nải, dù yếu ớt, vẫn kiên trì tỏa ra một quầng sáng xanh nhạt, như một lời hứa chưa nói hết giữa đêm rừng sâu thẳm.

Hết Chương 59

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 60
← TrướcTiếp →