"Lành!" Đào lao đến, ôm lấy cậu. Nhưng cậu nhìn cô như nhìn hư không, không một tia nhận ra.
Cô bắt đầu hát. Nửa bài Giá Hồi quen thuộc. Không gì xảy ra. Cậu vẫn đứng đó, trống rỗng, đôi mắt nhìn xuyên qua cô. Cô hát to hơn, tha thiết hơn. Vẫn không gì.
"Muộn rồi," cụ Thủ Từ bước tới, giọng trầm buồn mà không bất ngờ. "Giá Mẫu xóa gần hết mình. Nó lậm sâu hơn cả chỗ Giá Hồi với tới. Ta đã bảo rồi. Giờ trong cái thân ấy chỉ còn lại một khoảng trống. Nó thành đồng dại rồi, con bé ạ. Hoặc," cụ nhìn ngọn Đèn Cái lăn dưới đất, "hoặc đây chính là lúc để nó làm bấc. Một cái thân trống, sẵn sàng nhận lấy ngọn lửa. Các Mẫu quả có sắp đặt."
"Không!" Đào hét. "Anh ấy chưa mất! Anh ấy còn ở trong đó! Em sẽ gọi anh ấy về!"
Cô nhớ lời bà Sâm, lời thầy Lam: nửa sau của Giá Hồi không phải là lời. Nó là tình. Là khi mình thương một người đủ để gọi họ về từ tận chỗ chết. Lần trước, ở bến sông, cô đã hát ra nó trong tuyệt vọng. Giờ cô phải hát ra nó lần nữa, trọn vẹn, từ tận đáy lòng.
Tay cô run bần bật khi buông cây đàn nguyệt xuống đất, những giọt máu khô trên đầu ngón tay vẫn còn rịn ra chút ít, nhưng cô không còn cảm thấy đau nữa, toàn bộ cơ thể cô chỉ còn một cảm giác duy nhất, cái sợ mất người mình thương mãi mãi.
Cô buông đàn, ôm lấy khuôn mặt vô hồn của Lành, áp trán mình vào trán cậu, và cô hát. Không phải bằng kỹ thuật, không phải bằng làn điệu học được. Cô hát bằng tất cả những gì cô có:
"Lành ơi... nghe em này... em là Đào... con bé sông trôi đến bến của anh... anh vớt em lên, nấu cháo cho em, bảo không có em anh chết mất... anh nhớ không... em là người-giữ-tâm, mà cái tâm em giữ, là anh đấy... anh đi sâu quá rồi, nhưng em không buông đâu... em đi vào tận chỗ tối ấy tìm anh đây... anh không phải Mẫu, không phải thánh, anh là thằng Lành của em... về đi... về với em... cả thế gian này em chỉ có mình anh thôi..."
Và cô hát ra nửa sau. Một làn điệu chưa ai từng nghe trọn vẹn mấy chục năm nay, làn điệu Giá Hồi đầy đủ, cất lên từ một trái tim người-giữ-tâm thật sự. Tiếng hát ấy không chỉ vang trong thung lũng. Nó luồn xuống cõi sâu nhất, nơi cái "Lành" bé tí đang chìm, gần như tan, và nó quấn lấy mảnh hồn ấy, kéo lên, từng chút, từng chút một.
Cả thung lũng nín lặng nghe. Các đồng cựu rơi nước mắt. Ngay cả cụ Thủ Từ cũng sững người, mấy chục năm rồi cụ mới được nghe lại Giá Hồi trọn vẹn, kể từ ngày cung văn Lam ra đi.
Thân thể Lành rùng mình. Đôi mắt trống hoác chớp một cái. Rồi, từ trong đáy sâu, một tia gì đó trở về. Cậu lảo đảo, rồi sụp xuống trong tay Đào, và khi mở mắt, cậu thì thào, yếu ớt nhưng rõ ràng: "Đào... anh nghe em gọi... anh về rồi..."
Cậu đã về. Từ giá Mẫu. Từ chỗ sâu nhất. Điều chưa đồng trắng nào làm được. Vì cậu có một người-giữ-tâm thương cậu đủ nhiều.
Cả thung lũng òa lên, tiếng khóc lẫn tiếng reo mừng vang khắp nơi. Bà Sâm chạy đến, quỳ xuống bên hai đứa, nước mắt giàn giụa. "Tạ ơn Mẫu. Tạ ơn Giá Hồi. Cháu đã làm được điều mà năm mươi năm nay chưa ai làm được, con ạ."
Đào không đáp, chỉ ôm chặt lấy Lành, cả người vẫn còn run lên vì vừa trải qua giây phút kinh hoàng nhất đời mình. Lành gắng gượng đưa tay vuốt tóc cô, dù sức lực gần như cạn kiệt.
"Cảm ơn em," cậu thì thào. "Em vừa kéo anh về từ một nơi mà anh tưởng không còn đường ra nữa."
"Đừng làm thế nữa," Đào nghẹn ngào. "Đừng bao giờ đi xa đến mức ấy nữa. Em sợ lắm, Lành ạ."
Xung quanh, các đồng cựu bắt đầu dìu hai người vào trong đền nghỉ ngơi, còn cụ Thủ Từ đứng lặng nhìn theo, gương mặt lần đầu tiên lộ ra một nét gì đó gần như hối hận, dù ông không nói ra thành lời.
Trên đường vào đền, Lành vẫn còn dựa gần hết trọng lượng vào vai Đào, chân bước run rẩy như thể vừa học đi lại lần đầu, và cô ghì chặt tay quanh eo cậu, không dám rời nửa bước, như sợ chỉ cần lơi tay ra một chút, cậu sẽ lại trôi tuột về cái cõi tối tăm mà cô vừa lặn xuống tìm về.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 58 →