🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lành nhìn khắp thung lũng: mười mấy ngọn đèn đã tắt, đồng-dại vẫn đang dập tiếp, con nhang chết và hóa dại mỗi lúc một nhiều. Mấy giá Quan Lớn cậu đang gánh không đủ. Cậu cần một thứ mạnh hơn, một giá có thể trấn cả thung lũng cùng lúc.

Cậu cần một giá Mẫu.

"Không!" Bà Sâm đoán được ý cậu, gào lên. "Đừng bắc giá Mẫu! Cháu chưa đủ sức! Một giá Mẫu xóa gần hết mình! Cháu sẽ không về được đâu!"

Nhưng Lành đã quyết. Cậu nhìn Đào, người con gái đang ôm đàn, mắt đỏ hoe, tay đã rớm máu vì gảy đàn quá lâu. "Đào. Tôi phải bắc giá Mẫu. Đây là cách duy nhất cứu chín mươi chín ngọn đèn. Tôi sẽ lậm sâu hơn mọi lần. Có thể sâu đến mức ngay cả Giá Hồi cũng khó kéo về. Nhưng tôi tin cô. Cô là người-giữ-tâm. Cô gọi được tôi về. Hứa với tôi cô sẽ không buông."

Đào nhìn cậu, nước mắt rơi, nhưng cô gật đầu, dứt khoát. "Em hứa. Anh đi đi. Em sẽ hát anh về, dù anh có đi xa đến đâu. Em là người-giữ-tâm. Đó là việc của em."

Lành nhắm mắt, trùm khăn đỏ, màu của Mẫu Thiên. Cậu mở cửa lòng, không phải hé một khe như cụ Thủ Từ dạy, mà mở rộng, rộng hết mức, để đón một vị lớn nhất. Và cậu khấn, bằng tất cả lòng thành: "Lạy Mẫu Liễu Hạnh, Mẫu Thượng Thiên, đứng đầu Tứ Phủ. Con là đồng trắng, con xin dâng trọn thân con. Xin Mẫu giáng, trấn thung lũng, giữ chín mươi chín ngọn đèn, cứu con nhang đệ tử. Con xin dâng cả mình con."

Một luồng ánh sáng khổng lồ ập xuống.

Lành cảm thấy mình bị nhấc bổng khỏi chính mình. Mẫu giáng, và sức nặng của ngài lớn đến mức cái "Lành" bé nhỏ bị đẩy lùi vào tận đáy sâu, gần như tan biến. Thân thể cậu đứng thẳng dậy, tỏa hào quang đỏ rực, và khi cậu vung tay, cả thung lũng rung chuyển. Chín mươi chín ngọn đèn, kể cả những ngọn đã tắt, đồng loạt bừng cháy trở lại, sáng rực, được nối lại bằng quyền năng của Mẫu. Đám đồng-dại bị một sức mạnh vô hình quật ngã, lửa xanh trong tay chúng tắt ngấm. Con nhang đang hóa dại bỗng tỉnh lại. Cả thung lũng tràn ngập ánh sáng đỏ ấm áp của Mẫu.

Trong khoảnh khắc ấy, cả thung lũng như ngừng thở, mọi tiếng la hét, tiếng khóc lóc bỗng lặng bặt, chỉ còn tiếng gió rít qua chín mươi chín ngọn đèn đang cùng cháy lên một lượt, như một dàn đồng ca không lời của lửa.

Phản Đăng đại bại. Những kẻ còn lại tháo chạy, kể cả ông Đoán nội gián. Trong vài khoảnh khắc, Mẫu Liễu Hạnh, qua thân Lành, đã cứu cả Phủ Cả.

Nhưng khi mọi sự đã yên, khi cần xả giá, Mẫu lui, và để lại một thân xác trống rỗng. Lành không trở về. Cái giá của giá Mẫu đã được trả: gần như toàn bộ bản ngã của cậu đã bị cuốn đi.

Thân thể cậu đứng đó, giữa thung lũng sáng rực, mắt mở trừng trừng nhưng trống hoác. Không còn Lành trong đó nữa.

Xung quanh, dân chúng vừa hoàn hồn đã vội vàng chạy đến, chắp tay vái lạy cái thân thể đang đứng bất động ấy, tưởng rằng chính Mẫu vẫn còn ngự trong đó. Có người sụp xuống lạy tạ, có người khóc lóc cảm tạ ơn cứu mạng, không ai hay biết rằng đằng sau vẻ uy nghi ấy, một con người thật đang chìm sâu vào một cõi không đáy. Chỉ có Đào là hiểu rõ sự thật kinh hoàng đang diễn ra: người cô thương đã biến mất vào chính cái ánh sáng rực rỡ vừa cứu cả thung lũng.

Cô đứng chết lặng một khắc, rồi buông rơi cây đàn, lao đến bên cậu, hai tay run rẩy nắm lấy vai cậu, lắc mạnh. "Lành! Lành ơi! Anh nghe em không?"

Không một phản ứng nào đáp lại. Đôi mắt cậu vẫn mở trừng trừng, nhìn xuyên qua cô như nhìn một khoảng không vô hình. Xung quanh, tiếng người dân vẫn còn xôn xao bàn tán về phép màu vừa xảy ra, không ai để ý đến cô gái nhỏ đang quỳ sụp giữa đám đông, nước mắt bắt đầu tuôn rơi không ngừng, tay vẫn không buông khỏi vai người con trai đang đứng như một pho tượng giữa biển ánh sáng đỏ rực mà chính cậu đã tạo ra.

Gió đêm thổi qua thung lũng, mang theo mùi khói tàn của những đám cháy vừa được dập, và ánh sáng đỏ từ chín mươi chín ngọn đèn vẫn còn rực lên trên mặt Đào, khiến những giọt nước mắt của cô lấp lánh như những đốm lửa nhỏ đang rơi. Cô không còn để ý gì đến cảnh vật xung quanh nữa, cả thế giới của cô lúc này chỉ còn thu lại trong đôi mắt trống rỗng của người con trai trước mặt.

Hết Chương 56

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 57
← TrướcTiếp →