Đào ngồi xuống giữa thung lũng hỗn loạn, ôm cây đàn nguyệt, và bắt đầu đàn. Tiếng nguyệt cầm vang lên giữa tiếng la hét, và cô cất giọng hát bài văn thỉnh, lần này không phải một giá thường, mà thỉnh liền các Quan Lớn, các Chầu, để Lành đủ sức chống đỡ.
Lành trùm khăn, mở cửa lòng, và bắt đầu bắc giá. Một Quan Lớn giáng, cậu vung tay, nước từ con suối thung lũng cuộn lên, dập tắt lửa xanh trên mấy ngọn đèn, đẩy lùi đám đồng-dại. Cậu chạy từ ngọn đèn này sang ngọn đèn khác, thắp lại những ngọn vừa tắt bằng Đèn Cái, vừa thắp vừa chiến, mồ hôi ướt đẫm lưng áo dù trời đêm se lạnh.
Nhưng đám đồng-dại quá đông, và chúng phối hợp như đã tính trước. Cứ Lành thắp lại ngọn này, chúng dập ngọn khác. Cậu không thể ở khắp nơi cùng lúc. Cậu phải bắc giá thứ hai, rồi giá thứ ba, để chia sức ra nhiều hướng. Mỗi giá là một mảng mình rơi rụng. Đào hát như điên, giọng khản đặc, giữ cho cậu không trôi đi giữa các giá chồng chất.
Mồ hôi lẫn nước mắt chảy dài trên má Đào, nhưng tay cô không hề chậm lại, những ngón tay gảy đàn đến rớm máu mà cô cũng không hay biết, toàn bộ tâm trí dồn cả vào việc giữ cho sợi dây vô hình nối cô với Lành không bị đứt giữa cơn hỗn loạn.
Giữa lúc nguy cấp nhất, Lành chợt thấy một điều khiến cậu chết lặng. Một trong những ngọn đèn quan trọng nhất, ngọn đặt ngay cạnh đền Mẫu chính, vừa tắt. Nhưng không phải do đồng-dại. Cậu thấy rõ: một người trong phe Giữ Đèn, một thành viên Hội Đồng tên Đoán mà cậu vẫn gặp mỗi buổi họp, lặng lẽ đưa tay lên ngọn đèn ấy, và lửa xanh bùng ra từ chính tay ông ta. Ông ta dập đèn. Một người của Hội Đồng. Một nội gián.
"Đào!" Lành hét, chỉ tay. "Ông Đoán! Ông ấy là người của Phản Đăng! Ngay trong Hội Đồng!"
Đào quay nhìn, kinh hoàng. Bà Sâm, đang chống đỡ gần đó, cũng thấy, và mặt bà tái dại. "Đoán... thảo nào năm nào Phản Đăng cũng vào được Phủ Cả đúng dịp hội. Có người trong nhà mở cửa cho chúng."
Ông Đoán, bị lộ, không chối. Ông ta cười nhạt, gương mặt vốn hiền lành của một đồng cựu giờ méo đi vì một thứ căm hờn lạnh lẽo. "Phải, là ta. Ta theo Phản Đăng đã mười năm nay. Vì ta đã nhìn thấy sự thật mà các người không dám nhìn. Cái lưới này tàn nhẫn. Nó đốt một đứa trẻ mấy nghìn năm. Nó đòi đốt thêm thằng bé kia. Dập nó đi mới là từ bi. Thầy Vọng nói đúng, giải thoát cho tất cả."
Lành nghe, và một phần trong cậu, cái phần đã đọc sổ cái, đã thấy gương mặt buồn của con bé áo nâu, hiểu lời ông Đoán. Nhưng cậu cũng thấy quanh mình, những con nhang vô tội đang hóa dại, những người hành hương đang chết. Dập đèn không phải từ bi. Nó chỉ đổi một sự tàn nhẫn này lấy một sự tàn nhẫn khác, lớn hơn.
"Ông sai rồi," Lành nói, và cậu đưa ra quyết định. "Có đường thứ ba. Tôi sẽ tìm ra. Nhưng không phải hôm nay. Hôm nay, tôi phải cứu những ngọn đèn này." Cậu quay sang Đào. "Tôi phải bắc giá cao hơn nữa. Cao nhất. Sẵn sàng chưa?"
Đào nhìn cậu, nước mắt lẫn mồ hôi trên mặt, nhưng gật đầu không chút do dự, tay siết chặt hơn trên cần đàn, chuẩn bị cho khúc văn thỉnh mạnh nhất mà cô từng hát trong đời.
Ông Đoán, thấy Lành chuẩn bị bắc giá cao hơn, vội quay người bỏ chạy về phía cổng sau của Phủ Cả, nơi vài gã đồng-dại khác đang chờ sẵn để yểm trợ đường rút. Bà Sâm định đuổi theo, nhưng Lành gọi giật lại.
"Kệ ông ta!" cậu hét. "Giữ đèn trước đã! Người quan trọng hơn kẻ phản bội!"
Bà Sâm nghiến răng, quay lại giúp dập những đám cháy nhỏ đang lan trên mái miếu gần đó, để Lành và Đào toàn tâm chuẩn bị cho giá lớn sắp tới, giữa tiếng hỗn loạn vẫn chưa hề lắng xuống của cả thung lũng. Khói từ những mái miếu cháy dở quyện với ánh lửa xanh lét của đồng-dại, tạo thành một khung cảnh náo loạn chưa từng có trong lịch sử Phủ Cả, và giữa tất cả, Lành đứng thẳng người, chuẩn bị đón nhận cái giá lớn nhất đời mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 56 →