🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lành phát hiện ra điều bất thường vào lúc xế chiều, khi giá hầu Mẫu chính đang lên đến cao trào.

Cậu đang đứng ở rìa đám đông thì thấy một người, một gã đàn ông mặc áo nâu con nhang, chắp tay lạy Mẫu như mọi người. Nhưng có gì đó sai. Khi mọi người quanh hắn rạng rỡ xúc động trước giá Mẫu, gương mặt hắn trống rỗng, vô cảm, đôi mắt không hồn. Và Lành, nhờ cái căn trắng nhạy cảm của mình, cảm được cái hơi lạnh rỗng tỏa ra từ hắn, cái hơi của đồng-dại, của ông trời cũ.

"Đào," cậu thì thầm, kéo tay cô. "Có đồng-dại. Đằng kia. Mà không chỉ một."

Cậu nhìn kỹ hơn, và ớn lạnh. Rải rác trong biển người, cậu nhận ra năm, sáu, rồi cả chục gương mặt trống rỗng như thế, len lỏi giữa đám con nhang thật, tiến dần về phía các ngọn đèn quanh thung lũng. Phản Đăng đã trà trộn vào hội, cải trang thành người hành hương, chờ giờ ra tay.

Lành lập tức chạy đi báo ông Khản gác cổng. Ông Khản tái mặt, rút thanh kiếm gỗ, lập tức huy động mấy người gác phủ. Nhưng đã muộn. Đúng lúc giá Mẫu lên đỉnh, khi cả thung lũng đang chìm trong tiếng đàn tiếng phách và lòng thành dâng cao nhất, thì những kẻ trà trộn đồng loạt ra tay.

Chúng vứt bỏ áo nâu, để lộ đồ đen bên trong, và từ tay chúng, những ngọn lửa xanh bùng lên. Chúng lao về các ngọn đèn quanh thung lũng, ném lửa xanh vào những cái miếu, những ngọn tháp. Tiếng la hét vỡ òa. Con nhang đệ tử chạy tán loạn. Vài ngọn đèn ở rìa thung lũng phụt tắt khi lửa xanh trùm lên, và ngay lập tức, cái hơi lạnh rỗng tràn vào, khiến vài người hành hương gần đó ngã quỵ, mắt trợn ngược, bắt đầu hóa dại.

"Chúng dập đèn!" Lành hét. "Chúng nhằm vào chín mươi chín ngọn đèn! Nếu dập đủ nhiều cùng lúc, cả lưới sẽ rung chuyển!"

Hỗn loạn bao trùm thung lũng từng yên bình. Các đồng cựu vội vàng ngừng giá hầu Mẫu, chạy ra chống đỡ, nhưng họ già cả, chậm chạp. Ông Khản và mấy người gác chống cự quyết liệt nhưng quá ít. Đồng-dại thì không biết sợ, không biết đau, cứ lao vào dập đèn bất chấp, mặc cho kiếm gỗ chém trúng người, chúng vẫn không hề chậm bước.

Lành nhìn cảnh tượng ấy, rồi nhìn ngọn Đèn Cái trong tay. Cậu biết chỉ có một cách. Cậu là người duy nhất có ngọn đèn gốc thắp lại được đèn đã tắt, và là đồng trắng duy nhất có thể bắc giá đủ mạnh để chống lại cả một đám đồng-dại. Dù biết sẽ lậm sâu, dù biết cụ Thủ Từ đang chờ đúng khoảnh khắc này, cậu không còn lựa chọn.

"Đào," cậu nói, giọng cứng lại. "Đàn đi. Tôi phải bắc giá. Giá cao nhất tôi gánh nổi. Và cô, cô đừng ngừng hát, dù có chuyện gì. Hôm nay tôi sẽ lậm sâu lắm. Cô là sợi dây duy nhất kéo tôi về."

Đào không kịp trả lời, chỉ gật đầu thật nhanh, ôm chặt lấy cây đàn nguyệt rồi lao theo cậu ra giữa cơn hỗn loạn, hai người chen giữa dòng người đang tháo chạy, tiến ngược về phía những ngọn lửa xanh đang lan rộng khắp thung lũng.

Xung quanh họ, tiếng khóc, tiếng la hét, tiếng chân chạy loạn xạ hòa lẫn vào nhau thành một mớ âm thanh hỗn độn. Một bà cụ vấp ngã ngay trước mặt Lành, cậu vội đỡ bà dậy, đẩy bà về hướng an toàn trước khi tiếp tục lao về phía trận chiến đang chờ đợi. Khói từ những ngọn tháp cháy dở cuộn lên trời chiều, hòa lẫn với thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo của lửa Phản Đăng, tạo thành một khung cảnh như địa ngục mở giữa chốn linh thiêng.

Chạy ngang qua một gian miếu nhỏ đang bén lửa, Lành thoáng thấy bóng một đứa trẻ đứng khóc thét bên cạnh mẹ nó đã ngất xỉu trên nền đất, và trong khoảnh khắc ấy, một cơn giận âm ỉ trong lòng cậu bỗng bùng lên dữ dội, thay thế cho nỗi sợ hãi vừa dấy lên khi nãy. Cậu siết chặt Đèn Cái trong tay, bước chân càng thêm dứt khoát.

"Nhanh lên!" Đào giục, khi họ đến gần khu vực các ngọn đèn đang bị tấn công. Mùi khét của lửa xanh, thứ mùi lạnh lẽo khác hẳn mùi khói lửa thường, xộc thẳng vào mũi hai người, báo hiệu trận chiến sắp tới sẽ không hề dễ dàng.

Hết Chương 54

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 55
← TrướcTiếp →