🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tháng Ba về, và Phủ Cả thức dậy sau bao năm hiu quạnh.

"Tháng Tám giỗ Cha, tháng Ba giỗ Mẹ", hội giỗ Mẫu là dịp lễ lớn nhất trong năm của cửa Mẫu. Dù lưới đã rách, dù người giữ đèn chỉ còn lác đác, thì vào dịp này, từ khắp nơi, những con nhang đệ tử cuối cùng vẫn lặn lội tìm về thung lũng chín mươi chín ngọn đèn. Họ về để hầu Mẫu, để tạ ơn, để cầu cho lưới đèn còn cháy thêm một năm nữa.

Thung lũng bỗng đông vui lạ thường. Cờ ngũ sắc giăng khắp các lối. Mâm lễ bày la liệt, xôi gấc đỏ, oản đường, buồng cau, những con gà luộc vàng ươm ngậm bông hồng. Hương trầm nghi ngút. Tiếng đàn nguyệt, tiếng phách, tiếng trống chầu rộn ràng từ đền Mẫu chính, nơi các đồng cựu thay nhau bắc giá hầu Mẫu suốt ngày đêm. Và lạ thay, dưới ánh hội, chín mươi chín ngọn đèn quanh thung lũng cũng cháy sáng và ấm hơn hẳn ngày thường, như thể lòng thành của người sống tiếp thêm sức cho ngọn lửa.

Khói hương quyện với hơi sương sớm còn sót lại tạo thành một làn mù mỏng, phủ lên cả thung lũng một vẻ vừa linh thiêng vừa mơ hồ. Trẻ con chạy quanh các gánh hàng bán đồ chơi, bán bỏng ngô, tiếng cười trong trẻo của chúng hòa lẫn vào tiếng trống chầu, khiến khung cảnh vừa trang nghiêm vừa ấm áp một cách lạ lùng.

"Đẹp quá," Đào đứng giữa hội, mắt long lanh. Lần đầu tiên kể từ khi phủ của cô cháy, cô lại được thấy một lễ hội cửa Mẫu trọn vẹn. "Em từng nghĩ những thứ này sắp mất hết rồi. Hóa ra vẫn còn người về. Vẫn còn người tin."

Lành đứng cạnh cô, nhưng lòng cậu nửa vui nửa lo. Vui, vì cảnh tượng này cho cậu thấy điều cậu đang gắng giữ vẫn còn sống trong lòng người. Lo, vì hôm nay là hạn chót. Đào đã giành được cho cậu thời gian "đến hết hội giỗ Mẫu" để tìm đường thứ ba. Cậu đã có một tia hy vọng, ý tưởng chia lửa của con bé áo nâu, nhưng cậu chưa biết cách thực hiện. Và sau hôm nay, cụ Thủ Từ sẽ đòi câu trả lời.

Bà Sâm tìm đến chỗ hai đứa, ghé tai nói nhỏ, giọng đầy lo lắng: "Các cháu cẩn thận. Hội đông thế này là cơ hội cho Phản Đăng. Năm nào hội giỗ Mẫu cũng là lúc nguy nhất, người lạ trà trộn vào dễ, mà chín mươi chín ngọn đèn cùng dồn sức cho hội thì sơ hở. Ta linh cảm có chuyện. Đừng rời ngọn Đèn Cái khỏi tay, dù chỉ một khắc."

Lành siết chặt tay nải. Cậu đưa mắt nhìn quanh biển người đang nô nức hành lễ, những gương mặt thành kính, những đôi tay chắp lạy. Bao nhiêu trong số họ là con nhang thật? Bao nhiêu là đồng-dại đội lốt, mang lửa xanh giấu trong tay áo, chờ thời cơ? Cậu không biết. Và cái không biết ấy khiến sống lưng cậu lạnh toát giữa ngày hội tưng bừng.

Đào nắm lấy tay cậu, cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể cậu. "Mình cứ hòa vào đám đông," cô nói khẽ, "vừa xem lễ, vừa để mắt xung quanh. Đừng để lộ mình đang cảnh giác, kẻo chúng biết mình đã đề phòng."

Lành gật đầu, cố nở một nụ cười gượng gạo để hòa vào không khí hội hè, nhưng ánh mắt cậu vẫn không ngừng đảo quanh, dò xét từng gương mặt trong biển người đang mỗi lúc một đông thêm.

Chỉ có Đào bên cạnh, và ông Khản đi tuần phía xa, thanh kiếm gỗ giắt bên hông. Lành nhìn ông, thấy ông cũng đang quan sát đám đông với vẻ cảnh giác không kém, và trong lòng cậu dấy lên chút yên tâm khi biết mình không phải người duy nhất đề phòng.

Tiếng trống chầu vang lên dồn dập hơn từ phía đền Mẫu chính, báo hiệu một giá lớn sắp giáng. Đám đông dồn về phía ấy, háo hức, và trong dòng người cuồn cuộn đó, Lành cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể có điều gì đó sắp sửa xảy ra, chỉ còn chờ đúng khoảnh khắc lòng thành của cả thung lũng dâng lên cao nhất.

Cậu ngước nhìn lên bầu trời chiều nhuộm sắc vàng cam trên đỉnh những ngọn đèn, tự hỏi trong biển người áo the khăn xếp kia, có bao nhiêu con mắt cũng đang lặng lẽ dò xét như mình, chờ đúng cái khoảnh khắc lòng thành dâng cao nhất để ra tay. Đào siết nhẹ tay cậu một lần nữa, như một lời nhắc rằng dù chuyện gì xảy ra, cô vẫn ở ngay bên cạnh.

Hết Chương 53

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 54
← TrướcTiếp →