Lành không ngủ được suốt mấy đêm sau đó. Cái lựa chọn cụ Thủ Từ đặt ra cứ giày vò cậu: cậu, hay đứa bé. Một trong hai phải cháy đời đời.
Cậu ra ngồi bên một ngọn đèn ở rìa thung lũng, ôm Đèn Cái, nhìn vào ngọn lửa xanh. Đêm miền núi lạnh, sương giăng là là trên mặt cỏ, và xa xa, tiếng côn trùng rả rích như một bản nhạc buồn không dứt. "Em có nghe anh không?" cậu hỏi khẽ. Ngọn lửa lay động. Và lần này, lạ thay, trong ánh lửa, cậu thấy một bóng mờ hiện lên, con bé áo nâu, ngồi xếp bằng giữa lửa, đúng như bức vẽ.
"Anh đọc sổ cái rồi," nó nói, giọng trẻ con vọng ra từ ngọn lửa. "Anh biết em là ai rồi. Anh biết, nếu anh thay em, em sẽ được nghỉ."
"Em mỏi lắm phải không?" Lành hỏi, nước mắt lăn dài.
"Mỏi lắm. Mấy nghìn năm rồi. Em quên cả tên em, quên cả mặt cha em, người mà em đã cháy thay. Em chỉ còn nhớ là em từng thương cha lắm, nên em mới bước vào lửa." Con bé nhìn cậu, đôi mắt buồn vô tận. "Nhưng anh đừng thay em. Em không muốn anh khổ như em đã khổ. Em chịu được. Em chịu thêm được. Anh còn có chị Đào. Anh còn có cả một đời để sống. Đừng vào đây với em."
Lời con bé khiến lòng Lành tan nát. Một đứa trẻ, sau mấy nghìn năm cháy cô độc, vẫn nghĩ cho người khác trước. Vẫn bảo cậu đừng khổ như nó.
"Nhưng nếu anh không thay em, em phải cháy mãi," Lành nói. "Còn nếu anh thay em, anh cháy mãi. Đằng nào cũng có một người phải khổ. Em ơi, sao lại có một cái lưới tàn nhẫn như thế? Sao cứu cả thế gian lại cứ phải có một đứa trẻ, hay một thằng con trai, cháy một mình đời đời?"
Con bé im lặng. Rồi nó nói một câu khiến Lành giật mình: "Vì người ta chỉ nghĩ ra được cách ấy thôi. Một người cháy, vạn người sống. Nhưng anh ơi, em cháy mấy nghìn năm, em có nhiều thời gian để nghĩ. Và em nghĩ, không nhất định phải là một người. Nếu nhiều người cùng chia nhau giữ lửa thì sao? Nếu cả nước, mỗi nhà một ngọn đèn nhỏ, mỗi người gánh một chút, thì có ai phải cháy một mình nữa không?"
Lành ngẩng phắt lên. Đó chính là cái ý nghĩ mơ hồ cậu đã có từ làng Bến Vạc. Đường thứ ba. Không phải một người làm bấc. Mà chia lửa cho muôn người. Đúng như cách Lạc Long Quân và Âu Cơ đã chia lửa cho trăm con thuở khai thiên.
"Em vừa cho anh một con đường," cậu thì thào. Con bé mỉm cười, rồi mờ dần vào ngọn lửa. Và Lành, lần đầu tiên kể từ khi đến Phủ Cả, thấy trong lòng nhen lên một tia hy vọng. Có thể có đường thứ ba thật. Ông Vọng đã sai. Cậu chỉ cần thời gian để tìm ra cách.
Cậu ngồi thêm rất lâu bên ngọn đèn ấy, đầu óc quay cuồng với ý tưởng vừa nhen lên, cố hình dung xem làm sao để biến một câu nói của một đứa trẻ trong lửa thành một con đường thật sự, một con đường có thể cứu cả cậu lẫn con bé, mà không cần phải hi sinh thêm ai nữa. Sương đêm thấm lạnh vai áo cậu, nhưng cậu không hề để ý, mắt vẫn dán chặt vào ngọn lửa xanh đang cháy đều trong lòng bàn tay, như thể chỉ cần rời mắt một khắc, cái ý tưởng mong manh vừa nhen lên sẽ tắt mất theo.
Sáng hôm sau, cậu tìm đến bà Sâm, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện trong ánh lửa. Bà nghe xong, đôi mắt già nua ánh lên một tia hy vọng hiếm hoi. "Chia lửa cho muôn người," bà lặp lại, như đang nếm thử từng chữ. "Cháu biết không, đó chính là điều mà chính Rùa Vàng từng nói với An Dương Vương ngày xưa, ta đọc được trong một mảnh sử cũ. Lẫy mới không đúc từ sức một thần, mà từ lòng của muôn dân. Có lẽ con đường của cháu và lời tiên tri ấy là một."
Lành sững người trước thông tin mới. "Vậy là con bé đã chỉ đúng đường rồi. Cháu phải tìm hiểu thêm về cách chia lửa ấy."
"Ta sẽ giúp cháu tìm," bà Sâm nói, giọng chắc nịch hơn hẳn mọi khi. "Nhưng cháu phải cẩn thận, đừng để lộ với cụ Thủ Từ trước khi mình chắc chắn nó khả thi."
Lành gật đầu, siết chặt tay quanh ngọn Đèn Cái, cảm giác như lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào Phủ Cả, cậu không còn thấy mình đứng trước hai lựa chọn cùng tuyệt vọng nữa, mà đang đứng trước một cánh cửa thứ ba, dù còn mờ mịt, nhưng có thật.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 53 →