Họ mải đọc đến mức không nghe tiếng chân trên cầu thang đá. Khi ánh đuốc rọi vào hầm, cả hai mới giật mình ngẩng lên. Cụ Thủ Từ đứng đó, cùng hai người phe Giữ Đèn, gương mặt lạnh như băng.
"Ta đã ngờ ngươi sẽ xuống đây." Cụ Thủ Từ bước xuống, ánh đuốc soi lên những nếp nhăn khắc khổ. "Đồng trắng nào cũng tò mò. Vọng năm xưa cũng lẻn xuống đọc sổ cái, rồi nó phản. Giờ đến lượt ngươi."
Lành đứng dậy, chắn trước Đào, tay vẫn ôm Đèn Cái. "Cụ định giấu cháu đến bao giờ? Giấu rằng cái cụ muốn cháu làm là biến thành một đứa trẻ cháy đời đời? Rằng ngọn đèn này đang đốt một linh hồn suốt mấy nghìn năm?"
"Ta giấu, vì biết sớm chỉ khiến ngươi bỏ chạy như những kẻ trước." Cụ Thủ Từ không hề chối. "Nhưng giờ ngươi biết rồi, thì ta nói thẳng. Phải, làm bấc là cháy đời đời. Phải, đứa bé trong đèn đã chịu mấy nghìn năm. Và phải, ta muốn ngươi thay nó. Ngươi biết vì sao không?"
"Vì cháu là đồng trắng. Vì cháu dễ xóa nhất." Lành đáp, cay đắng.
"Không." Cụ Thủ Từ tiến lại gần, và lần đầu tiên, trong giọng cụ có một nỗi mệt mỏi sâu thẳm, gần như đau đớn. "Vì đứa bé ấy sắp không gánh nổi nữa. Mấy nghìn năm rồi, ngươi tưởng một linh hồn chịu được mãi à? Nó đang rạn. Ngọn Đèn Cái đang yếu đi, không phải vì Phản Đăng, không phải vì thành phố ánh sáng. Mà vì đứa bé bên trong đã kiệt sức. Nó muốn được nghỉ. Và nếu nó buông, nếu nó để lửa tắt để được sang sông sau mấy nghìn năm, thì cả lưới sụp, ông trời cũ dậy. Phải có người thay nó, để nó được nghỉ. Ngươi hiểu chưa, thằng bé? Làm bấc không chỉ là hi sinh cho thế gian. Nó còn là giải thoát cho đứa bé mà ngươi vừa khóc thương kia."
Lành sững người. Cậu không ngờ đến điều đó. Nếu cậu làm bấc, đứa bé áo nâu sẽ được thả ra, được sang sông, được nghỉ sau mấy nghìn năm. Cái việc cậu kinh tởm, biến thành ngọn lửa cô độc, lại chính là cách duy nhất để cứu chính linh hồn cậu vừa thề sẽ giải thoát.
Trong đầu cậu, hình ảnh con bé áo nâu ngồi bên bến đò Hạ Vọng những buổi chiều xa xưa hiện lên rõ mồn một, nụ cười buồn, đôi mắt như đã già hơn tuổi nó cả nghìn lần. Cậu chưa từng nghĩ cái ngày mình quen nó lại có thể dẫn đến giây phút này, đứng giữa hầm tối, bị đặt vào một lựa chọn không ai muốn chọn.
"Đấy," cụ Thủ Từ nói khẽ, thấy cậu lung lay. "Giờ ngươi hiểu vì sao đây là việc khó nhất đời. Nó không phải lựa chọn giữa thiện và ác. Nó là lựa chọn giữa hai linh hồn: ngươi, hay đứa bé. Một trong hai phải cháy. Vọng không chọn được, nên nó phản. Cốt không chọn được, nên bà ngươi trốn, để đứa bé tiếp tục chịu đựng thêm năm mươi năm nữa. Bà ngươi cứu được mình, nhưng cái giá là đứa bé phải cháy thêm năm mươi năm. Ngươi nghĩ đi. Rồi đến hội giỗ Mẫu, cho ta câu trả lời."
Cụ quay lưng, bước lên cầu thang, hai người phe Giữ Đèn lặng lẽ theo sau, để lại hai đứa trẻ trong lòng hầm lạnh, với một sự thật còn nặng hơn cả bóng tối.
Đào ngồi sụp xuống bên Lành, không nói được lời nào, chỉ nắm chặt lấy tay cậu. Ngọn nến trên bệ đá đã cháy gần hết, ánh sáng yếu ớt hắt lên hai gương mặt trẻ tuổi, cả hai cùng mang một nỗi nặng trĩu không lời nào tả xiết.
"Anh không được nghĩ đến chuyện làm bấc," Đào nói sau một lúc lâu im lặng, giọng cương quyết dù vẫn còn run. "Cụ Thủ Từ nói khéo léo lắm, biến việc xóa anh thành một hành động từ bi. Nhưng dù có nói thế nào, thì đó vẫn là xóa sổ một con người."
"Tôi biết," Lành đáp, giọng mệt mỏi. "Nhưng tôi cũng không thể để con bé ấy cháy thêm mấy nghìn năm nữa, trong khi tôi có cách cứu nó mà lại khoanh tay đứng nhìn."
Đào không đáp lại ngay, chỉ ôm lấy cậu, để cả hai cùng ngồi lặng trong bóng tối của gian hầm, nghe tiếng ngọn nến cuối cùng xèo xèo trước khi tắt hẳn, để lại chỉ còn ánh sáng xanh yếu ớt từ ngọn Đèn Cái soi rọi hai bóng người đang ôm chặt lấy nhau.
Bên ngoài hầm, tiếng bước chân của cụ Thủ Từ và hai người phe Giữ Đèn đã tắt hẳn từ lâu, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đâu đó trong lòng đất, đều đặn như một nhịp đếm thời gian không ngừng nghỉ, nhắc hai người rằng hạn định họ được cho không còn dài nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →