Trang sổ cái ấy không chép bằng chữ. Nó là một bức vẽ, và bên dưới chỉ vỏn vẹn vài dòng.
Bức vẽ: một đứa bé gái, áo nâu, tóc tết hai bên, ngồi xếp bằng giữa một ngọn lửa, đôi mắt mở to nhìn ra, vừa cam chịu vừa buồn bã. Quanh nó, ngọn lửa cháy thành hình một con mắt khép. Lành nhận ra ngay. Đó chính là con bé ở bến Hạ Vọng. Con bé không chịu sang sông. Con bé bảo nó giữ đèn từ ngọn đèn đầu tiên.
Đào đọc dòng chữ bên dưới, giọng run rẩy: "'Bấc đầu tiên là một bé gái, con của người con cả dòng Lạc. Khi các Mẫu cần một linh hồn sống làm tim ngọn đèn gốc, người con cả không nỡ hiến mình, bỏ lại đứa con thơ. Đứa bé, vì thương cha, đã tự nguyện bước vào lửa thay cha. Nó nói: con còn nhỏ, con chưa có gì để tiếc, để con đi cho. Từ đó, đứa bé cháy mãi trong ngọn Đèn Cái, canh con mắt ông trời cũ, không chết, không sống, không siêu thoát. Mấy nghìn năm. Người đời sau quên tên nó. Chỉ còn ngọn lửa.'"
Lành ngồi sụp xuống, hai tay ôm lấy tay nải đựng Đèn Cái. Cậu run rẩy mở nó ra, nhìn vào ngọn lửa xanh đang cháy lặng lẽ trong cái đèn đồng cổ. Bao năm nay cậu nâng niu nó, giữ nó, coi nó là báu vật của dòng họ. Cậu chưa từng biết, bên trong ngọn lửa ấy là một đứa trẻ. Một đứa bé gái đã tự nguyện cháy thay cha, mấy nghìn năm trước, và vẫn đang cháy, ngay lúc này, trong tay cậu.
"Con bé ở bến," cậu thì thào, nước mắt ứa ra. "Nó không phải vong thường. Nó là bấc. Nó là cái đèn này. Lúc nó đứng ở bến nhìn tôi, lúc nó hỏi tôi 'giữ đèn có phải không bao giờ được nghỉ không', nó đang hỏi về chính nó. Nó cháy mấy nghìn năm rồi, Đào ạ. Và nó mỏi mệt rồi. Ông trời cũ dụ nó xuống nghỉ, không phải vì nó yếu lòng, mà vì nó đã chịu đựng quá lâu."
Đào ôm lấy cậu, cũng khóc. "Vậy nên anh thấy nó ở bến. Nó hiện ra cho anh thấy. Như thể nó muốn anh biết. Muốn anh hiểu cái giá thật của ngọn đèn."
Lành nhìn ngọn lửa xanh, và lần đầu tiên cậu nói với nó như nói với một con người: "Em ơi. Anh xin lỗi. Anh giữ em bao năm mà không biết em là ai. Không biết em đã cháy một mình lâu đến thế. Không biết em mỏi mệt thế nào."
Ngọn lửa khẽ lay động, như đáp lời, rồi sáng lên một nhịp dịu dàng. Và trong khoảnh khắc ấy, Lành đưa ra một lời thề thầm lặng, một lời thề sẽ định đoạt cả phần đời còn lại của cậu: cậu sẽ không để đứa bé này cháy thêm một mình mãi mãi. Cậu sẽ tìm cách giải thoát cho nó. Dù cậu chưa biết bằng cách nào.
Còn việc Hội Đồng muốn biến cậu thành đứa bé tiếp theo, thành một linh hồn cháy đời đời cô độc, thì giờ đây, sau khi đã nhìn thấy gương mặt buồn bã của bấc đầu tiên, cậu hiểu vì sao bà Cốt trốn. Vì sao Ông Vọng phản. Không ai, dù gan góc đến đâu, lại có thể tự nguyện trở thành cái này.
Đào ngồi bên cậu suốt phần còn lại của đêm, không rời tay khỏi lưng cậu, để mặc cho ánh nến cháy dần cạn xuống, và ngọn Đèn Cái trong lòng Lành vẫn tiếp tục thắp sáng gian hầm bằng thứ ánh xanh dịu dàng, mang theo một bí mật mấy nghìn năm mà giờ đây chỉ hai người trẻ tuổi này biết tới.
"Anh sẽ không nói cho ai biết chuyện này chứ?" Đào hỏi khẽ, khi trời đã gần sáng. "Nếu Hội Đồng biết anh đã tìm ra con bé chính là bấc đầu tiên, họ sẽ càng có lý do để ép anh làm bấc thứ hai."
"Tôi chưa biết," Lành đáp thật lòng. "Nhưng tôi biết một điều: dù cụ Thủ Từ có ép thế nào, tôi cũng sẽ không để con bé ấy phải cháy thêm một ngày nào nữa mà không có hy vọng được giải thoát. Nếu tôi phải làm bấc để đổi lấy tự do cho nó, ít nhất tôi cũng phải tìm hiểu cho hết, xem có cách nào khác không đã."
Trời đã gần sáng, nhưng cả hai vẫn ngồi lặng trong hầm sổ cái, không ai muốn rời đi ngay, mang theo một gánh nặng mới còn lớn hơn cả gánh nặng họ đã có khi bước vào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 51 →