🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lành và Đào không dừng lại. Đêm vẫn còn dài, và sổ cái còn vô số trang chưa lật. Họ biết một khi Hội Đồng phát hiện hai đứa lẻn xuống đây, cơ hội đọc sẽ không bao giờ trở lại. Nên họ đọc ngấu nghiến, dưới ánh nến chập chờn, giữa cái lạnh ẩm của lòng đất Phủ Cả.

Trang tiếp theo chép về việc đúc ấn. Đào dò từng chữ Nôm cổ, đọc khẽ cho Lành nghe: "'Một trăm ngọn đèn của trăm con Lạc Hồng giăng thành lưới, nhưng lưới cần có lẫy, có khóa, kẻo ông trời cũ vùng vẫy mà bung ra. Các Mẫu bèn cầu đến Rùa Vàng, Kim Quy, bậc thợ cả của trời đất. Rùa Vàng rút móng mình, đúc thành những chiếc lẫy thần, gài vào các mối lưới. Có lẫy, lưới mới khóa chặt. Mất một lẫy, một mối lưới lỏng ra, dù đèn vẫn cháy.'"

Lành cau mày. "Lẫy thần... móng Rùa Vàng. Sao nghe quen thế?"

"Nỏ thần," Đào thốt lên, mắt sáng. "Anh không nhớ chuyện An Dương Vương à? Rùa Vàng cho vua móng của mình làm lẫy nỏ, bắn một phát chết cả vạn quân. Nỏ thần giữ nước. Hóa ra," cô chỉ vào dòng tiếp theo, "'Chiếc lẫy lớn nhất, Rùa Vàng gài nơi thành Cổ Loa, người đời gọi là Nỏ Thần. Nỏ ấy không chỉ giữ giặc ngoài, mà còn khóa một mối lưới trọng yếu. Mỵ Châu rải lông ngỗng, Trọng Thủy đánh tráo lẫy nỏ, từ ấy một mối lưới phương Bắc lỏng ra, không sao khóa lại được.'"

Cả hai lặng người. Truyền thuyết Mỵ Châu, Trọng Thủy mà ai cũng thuộc, hóa ra không chỉ là chuyện mất nước vì nhẹ dạ. Đó là chuyện một chiếc lẫy giữ lưới bị đánh cắp, một mối phong ấn bị lỏng ra suốt hai nghìn năm. Cái mất ấy chưa bao giờ được vá lại.

Đào đặt tay lên trang sổ, ngón tay run run rà theo nét chữ Nôm mờ nhạt, như thể sợ chạm mạnh sẽ làm cả câu chuyện tan biến. Cô vẫn nhớ hồi nhỏ bà ngoại kể chuyện Mỵ Châu bên bếp lửa, giọng bà đầy trách móc một cô công chúa nhẹ dạ. Giờ nghe lại, cô chỉ thấy thương, một người con gái không hề biết mình đang giữ cả một mối phong ấn trong tay.

"Vậy là lưới đã thủng một lỗ lớn từ thời Cổ Loa," Lành nói chậm rãi, ghép các mảnh trong đầu. "Bao đời nay người giữ đèn gắng vá, nhưng cái mối Cổ Loa thì không vá nổi, vì thiếu lẫy. Thiếu Nỏ Thần."

Đào đọc tiếp, và giọng cô chùng hẳn: "'Muốn khóa lại mối Cổ Loa, phải tìm lại lẫy nỏ, hoặc cầu Rùa Vàng đúc lẫy mới. Nhưng Rùa Vàng đã lui về đáy nước Hồ Gươm, ngàn năm không hiện. Chỉ hiện khi nước nguy, và chỉ trao lẫy cho người xứng đáng.'"

Lành ghi nhớ tất cả. Một ngày nào đó, cậu biết, cậu sẽ phải đến Cổ Loa, phải tìm Rùa Vàng, phải xin lại chiếc lẫy đã mất từ thời Mỵ Châu. Nhưng đó là chuyện về sau. Đêm nay, còn một sự thật nữa cậu phải biết, sự thật về con bé áo nâu, về ngọn lửa đang cháy trong tay nải cậu.

Cậu lật sang trang tiếp, nơi có hình vẽ một đứa trẻ ngồi trong một ngọn đèn. Và tim cậu thắt lại.

Đào đặt tay lên vai cậu, cảm nhận được cả người cậu đang run lên. "Anh có muốn dừng lại không?" cô hỏi khẽ, dù trong lòng cô cũng đang run lên vì linh cảm chẳng lành.

"Không," Lành đáp, giọng cứng cỏi dù đôi tay vẫn run. "Tôi phải biết. Dù cái sự thật ấy có nặng nề đến đâu."

Cậu nhìn lại chiếc lẫy Nỏ Thần một lần nữa trong đầu, hình dung ra thành Cổ Loa cổ kính, hình dung ra Rùa Vàng dưới đáy Hồ Gươm mà cậu chỉ nghe kể qua những câu chuyện dân gian. Một ngày nào đó, cậu tự nhủ, cậu sẽ phải đặt chân đến đó, đối mặt với một vị thần còn cổ xưa hơn cả các Mẫu, để xin lại thứ đã mất từ hai nghìn năm trước.

Nhưng trước hết, còn trang sổ trước mặt, còn bức vẽ đứa trẻ trong ngọn lửa đang chờ cậu lật tới. Lành hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập dồn dập, rồi đưa tay lật sang trang kế tiếp, biết rằng những gì cậu sắp đọc sẽ mãi mãi thay đổi cách cậu nhìn ngọn Đèn Cái mình vẫn ôm ấp bấy lâu nay.

Ánh nến chợt lụi xuống một nhịp, rồi bùng lại, hắt bóng hai người đổ dài trên vách hầm ẩm mốc. Trong khoảnh khắc ấy, Lành có cảm giác cả gian hầm đang nín thở cùng mình, chờ đợi trang sổ tiếp theo mở ra.

Hết Chương 49

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 50
← TrướcTiếp →