🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm ấy, lần đầu tiên, ông trời cũ nói chuyện với Lành, không phải bằng cách dụ cậu xuống nước, mà bằng lời.

Trong mơ, Lành đứng giữa một cõi không có trên không dưới, chỉ toàn một thứ ánh sáng vàng đục mênh mông, không một bóng cây, không một mặt đất để đứng, mà chân cậu vẫn vững vàng như đang bước trên nền nhà quen thuộc. Và giọng nói ấy vang lên, khắp nơi, ồm ồm mà giờ đây nghe rõ ràng, gần như hiền từ.

Cậu đưa mắt nhìn quanh, cố tìm một điểm mốc nào đó để bám víu, nhưng mọi hướng đều giống hệt nhau, một khối sáng đặc quánh không góc cạnh, không có bóng tối để so xa gần. Một cảm giác lạ len vào lòng cậu, không hẳn là sợ, mà giống như đang đứng trước một thứ gì đó lớn hơn bất cứ điều gì cậu từng biết, lớn hơn cả sông Cái, lớn hơn cả đền Đèn, lớn đến mức khó mà hình dung nổi bằng cái đầu của một đứa trẻ chèo đò.

"Thằng giữ đèn. Cuối cùng ta cũng nói chuyện được với ngươi tử tế."

"Ngươi là cái gì?" Lành hỏi, cố giữ giọng không run.

"Ta là cái có trước. Trước các Mẫu, trước cái chết, trước cả ngày và đêm." Ánh sáng vàng cuộn lên dịu dàng, như một dòng sông chảy chậm quanh cậu. "Người ta gọi ta là quái vật. Nhưng ngươi thử nghĩ xem, ta đã làm gì nên tội? Ta cho thế gian ánh sáng không bao giờ tắt. Ta cho muôn loài sự sống không bao giờ hết. Dưới ta, không một người mẹ nào phải khóc con, không một đứa con nào phải tiễn cha. Rồi các Mẫu đến, bảo rằng như thế là sai, rằng phải có chết thì sống mới có nghĩa, phải có quên thì nhớ mới quý. Họ dìm ta xuống, và họ bắt loài người của ta phải chết. Ai mới là quái vật, hả thằng bé?"

Lành im lặng. Cậu không tìm được câu cãi.

"Ta biết ngươi nhớ mẹ ngươi." Giọng nói dịu hẳn xuống. "Ta nhớ bà ấy. Ta nhớ tất cả những ai đã chết, từ thuở khai thiên. Họ không mất đi đâu cả, thằng bé, họ ở trong ta. Mọi linh hồn từng qua sông, ta giữ lại hết, từng người một. Mẹ ngươi đang ở đây. Bà ấy không đau, không buồn, chỉ chờ. Chờ ngày ngươi thôi giữ cái đèn ấy, để ta trỗi dậy, và trả bà ấy lại cho ngươi. Trả lại tất cả những người mà loài người các ngươi đã phải tiễn đi trong nước mắt."

Một hình bóng hiện ra trong ánh sáng vàng. Mẹ. Không méo mó như lần dưới sông, mà nguyên vẹn, dịu dàng, đúng như cậu nhớ, từ nếp áo nâu quen thuộc đến cả cách bà nghiêng đầu khi nhìn cậu. Bà nhìn cậu, không nói, chỉ mỉm cười.

Lành đưa tay ra, theo bản năng, dù biết đây chỉ là mơ, dù biết bàn tay ấy sẽ chẳng chạm được vào đâu. Ngực cậu nghẹn lại, cái nghẹn quen thuộc mỗi lần nhớ mẹ, nhân lên gấp bội giữa cõi sáng mênh mông này, nơi hình bóng bà hiện rõ đến mức cậu gần như quên mất mình đang mơ.

"Ta không lừa ngươi đâu," giọng ông trời cũ thì thầm. "Ta không cần lừa. Ta chỉ cần ngươi mỏi mệt. Rồi sẽ đến ngày ngươi tự hỏi: vì sao ta phải gánh cả thế gian, phải mất dần chính mình, chỉ để giữ cho cái chết tiếp tục? Ngày ấy, ngươi sẽ tự thổi tắt ngọn đèn. Và ta sẽ đợi. Ta có cả vĩnh hằng để đợi, thằng bé ạ."

Lành giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, tim đập thình thịch. Ngoài cửa sổ, trời chưa sáng. Cậu ngồi dậy, run rẩy, hai tay ôm lấy đầu gối, cố hít thở thật sâu để trấn tĩnh lại.

Cậu nhận ra điều khiến cậu sợ nhất không phải là lời dọa của ông trời cũ, mà là cậu đã không cãi lại được. Mọi lời nó nói đều có lý. Và một phần trong cậu, cái phần nhớ mẹ đến quặn lòng, đã khẽ gật đầu, dù cậu ra sức chối bỏ điều đó ngay khi vừa nhận ra nó.

Cậu ngồi như thế cho đến khi trời sáng hẳn, không dám ngủ lại, sợ giấc mơ ấy sẽ quay về, và lần sau, cậu không chắc mình còn đủ sức để im lặng chứ đừng nói đến cãi lại.

Cậu bước ra sân, hít một hơi thật sâu không khí buổi sớm còn lành lạnh hơi sương, cố xua đi cái cảm giác nhớp nháp còn sót lại từ giấc mơ. Ngoài bến, mặt sông vẫn phẳng lặng như mọi ngày, chẳng có gì khác thường, nhưng cậu vẫn không sao gạt được cái cảm giác rằng đâu đó dưới lớp nước kia, một đôi mắt đang dõi theo mình, kiên nhẫn chờ cậu mỏi mệt.

Cậu tự hỏi, nếu ông trời cũ đã nói chuyện được với cậu trong mơ một lần, thì liệu nó có làm được điều đó lần nữa hay không, và lần sau, nó sẽ mang hình ảnh gì đến để cám dỗ cậu tiếp. Ý nghĩ ấy khiến cậu rùng mình, dù trời đã bắt đầu ấm lên dưới nắng sớm.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →