🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"Em..." Lành mở mắt, nhìn đứa bé áo nâu đang hiện ra yếu ớt trước mặt. Và dù cậu không nhớ tên nó, không nhớ hành trình, không nhớ cả Đào, cậu nhớ lời thề. "Anh hứa... anh hứa giải thoát cho em."

"Phải," đứa bé gật, đốm lửa của nó chập chờn. "Anh hứa. Đừng buông. Nếu anh theo ông trời cũ, anh quên luôn cả em, và em cháy mãi mãi. Chỉ có anh cứu được em. Bằng cái neo sống của Rùa Vàng. Bằng đường thứ ba. Anh nhớ không?"

Lành quay đi khỏi ánh sáng giả của "mẹ". Cậu nhìn xuống ngọn Đèn Cái, nhìn đứa bé, và một điều kỳ lạ xảy ra: cái lời thề ấy, như một sợi rễ, bắt đầu kéo những mảnh khác trở về. Cậu nhớ, mơ hồ, một bến sông. Một bà cụ cụt ngón tay. Một người con gái ôm đàn đang khóc bên cạnh. Đào.

Từng mảnh ký ức nối tiếp nhau trở lại, chậm rãi nhưng chắc chắn, như những giọt nước đầu tiên nhỏ xuống một mảnh đất khô cằn sau một trận hạn dài. Cậu cảm thấy đầu mình đau nhói, không phải cơn đau của đồng-dại tranh giành, mà cơn đau của việc dần dần được lấp đầy trở lại, từng ngóc ngách trống rỗng đang được nối lại bằng những sợi chỉ mong manh của ký ức.

"Đào," cậu thốt lên, quay sang cô. "Đào... anh nhớ em. Anh nhớ rồi."

Đào òa khóc, ôm chầm lấy cậu. Hình bóng "mẹ" giả sau lưng méo mó, rồi tan biến, vì Lành đã không buông.

Cô ghì chặt lấy cậu như thể sợ chỉ cần buông lỏng một chút, cậu sẽ lại trôi đi lần nữa, nước mắt cô thấm ướt cả vai áo Lành, và trong vòng tay ấy, cả hai người cùng run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì cái cảm giác vừa thoát khỏi bờ vực sâu thẳm nhất mà họ từng đối diện.

Ông Vọng, chứng kiến, sững người. "Sao có thể... cháu đã rỗng đến thế, mà vẫn về được?"

"Vì cháu không cô đơn," Lành nói, giọng yếu nhưng vững dần. Cậu nhìn đứa bé trong đèn, nhìn Đào, rồi nhìn Ông Vọng. "Ông thua, không phải vì ông yếu. Ông thua vì ông một mình. Ông mất bà Cốt, mất thầy Lam, mất tất cả, nên khi ông chạm đáy, không ai kéo ông về. Còn cháu, cháu có Đào, có đứa bé này, có cả nghìn người cháu chia lửa. Khi cháu chạm đáy, cả một mạng lưới kéo cháu về. Đó là khác biệt giữa ông và cháu. Đó là đường thứ ba."

Ông Vọng nhìn cậu thật lâu, và trong đôi mắt già nua, một thứ gì đó vỡ ra, không phải tức giận, mà một nỗi đau cũ kỹ, và lần đầu, một tia gì như hy vọng pha lẫn tiếc nuối. "Một mạng lưới kéo cháu về," ông lặp lại khẽ. "Năm mươi năm trước, giá mà ta có điều đó. Giá mà ta không một mình."

Ánh trăng khuya lúc này đã lên cao, chiếu xuống bãi đất trống một thứ ánh sáng bàng bạc, dịu nhẹ hơn nhiều so với thứ ánh sáng vàng đục vừa tan biến. Đám đồng-dại đứng sau lưng Ông Vọng vẫn im lặng, nhưng trong ánh mắt vài người trong số họ, một tia gì đó cũng đang lay động, như thể lời của Lành vừa chạm vào một góc khuất nào đó trong chính họ, những kẻ cũng từng vì cô đơn mà lạc lối.

Có một khoảng lặng dài, chỉ còn tiếng gió thổi qua bãi đất trống, và trong khoảnh khắc ấy, cả Lành lẫn Đào đều cảm nhận được một sự thay đổi mơ hồ nơi con người trước mặt họ, như thể năm mươi năm cứng rắn vừa nứt ra một khe hở nhỏ.

Đứa bé trong đèn, đốm lửa xanh vừa bùng lên rồi giờ lụi dần trở lại, cũng lặng lẽ quan sát cuộc đối thoại, như một nhân chứng bé nhỏ của cả cuộc chiến năm mươi năm giữa hai triết lý, giữa lòng tin vào sự cô độc và lòng tin vào một mạng lưới cùng gánh vác. Nó không nói gì thêm, chỉ khép mắt lại, dường như đã kiệt sức sau lần bùng cháy cuối cùng ấy, nhưng trong cái im lặng đó, có một sự bình yên nhỏ nhoi, vì lời hứa của nó, ít nhất lúc này, vẫn còn đó.

Ông đứng dậy, chống gậy, lặng lẽ quay lưng. "Ta cho cháu sống, lần này. Ta muốn xem... ta muốn xem cái đường thứ ba của cháu có thật không. Có thật là có cách cứu cả lưới mà không ai phải cháy một mình không. Nếu cháu làm được... thì có lẽ năm mươi năm khổ đau của ta không hoàn toàn vô nghĩa."

Hết Chương 143

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 144
← TrướcTiếp →