Lành đứng dậy, lảo đảo bước về phía hình bóng "mẹ" trong ánh sáng Đèn Cái, tay với ra. Chỉ một bước nữa, là cậu buông, buông mình, buông đứa bé, buông cả tấm lưới.
Đào hát, gào, nhưng tiếng cô không lọt vào cái sọ rỗng của cậu. Cô đã mất cậu. Cái neo cuối, tình cô, lần này không đủ, vì Lành đã quên cả cô.
Cô quỳ sụp xuống nền đất, hai tay bấu chặt lấy vạt áo mình, nhìn bóng lưng Lành đang tiến từng bước về phía ánh sáng vàng đục, và trong lòng cô, một nỗi tuyệt vọng lớn hơn bất cứ điều gì cô từng trải qua đang dâng lên, nghẹn ứ nơi cổ họng, khiến tiếng hát của cô càng lúc càng đứt quãng, càng lúc càng nhỏ dần.
Đôi chân Lành di chuyển như của một kẻ mộng du, không còn chút do dự nào, mỗi bước một chắc chắn hơn, tiến gần hơn tới ranh giới giữa ánh sáng thật và ánh sáng giả, giữa cõi sống cậu đã đi qua bao nhiêu gian truân để giữ lấy và cái hư vô đang chìa tay ra đón nhận.
Ông Vọng nhìn, và lạ thay, trên gương mặt thủ lĩnh Phản Đăng không có đắc thắng. Chỉ có nước mắt. "Ta xin lỗi, thằng bé," ông nói khẽ. "Ta làm thế này vì ta tin đó là từ bi. Để cháu được nghỉ. Như ta ước gì có ai cho ta được nghỉ, năm mươi năm trước."
Đằng sau ông, đám đồng-dại còn lại đứng lặng, không ai dám lên tiếng, như thể chính chúng cũng cảm nhận được sức nặng của khoảnh khắc đang diễn ra, một khoảnh khắc sẽ định đoạt không chỉ số phận của một người giữ đèn, mà của cả cuộc chiến kéo dài suốt năm mươi năm giữa hai triết lý đối nghịch.
Gió đêm thổi qua bãi đất trống, cuốn theo vài chiếc lá khô lăn lóc trên nền đất, và ánh sáng vàng đục từ Đèn Cái vẫn tiếp tục lan rộng, nhuộm cả khoảng không quanh Lành thành một thứ sắc màu lạ lẫm, vừa quyến rũ vừa lạnh lẽo, như ánh sáng của một cõi không còn phân biệt được sống và chết, ngày và đêm.
Lành chạm tới ánh sáng. Hình bóng "mẹ" mỉm cười, ôm lấy cậu. Và cậu nhắm mắt, buông xuôi, sẵn sàng tan vào ánh sáng vàng đục của ông trời cũ.
Đào quỵ xuống bên cạnh, tiếng hát của cô vỡ vụn thành những tiếng nấc nghẹn ngào, hai tay bất lực buông thõng, và trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất ấy, cô chỉ còn biết nhìn người mình thương từng bước rời xa cõi sống mà không thể làm gì hơn được nữa.
Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm không một vì sao, chỉ có ánh sáng vàng đục kỳ dị đang bao trùm lấy Lành, và trong lòng cô, mọi hy vọng dường như đã tắt hẳn. Bao nhiêu tháng ngày cô cố gắng níu giữ từng mảnh của cậu, bao nhiêu đêm cô thức trắng đọc từng trang sổ, hát từng câu hát, giờ tất cả như sắp tan thành mây khói chỉ trong một khoảnh khắc, ngay trước mắt cô, mà cô không còn chút sức lực nào để ngăn lại.
Thì, từ ngọn Đèn Cái trong tay cậu, đốm lửa xanh li ti cuối cùng, đứa bé sắp tàn, bùng lên một lần cuối.
Không phải để giữ con mắt. Mà để cứu Lành.
Đốm lửa ấy run rẩy, yếu ớt, như một hơi thở cuối cùng đang cố gắng vươn lên trước khi tắt hẳn, nhưng trong cái yếu ớt ấy lại chứa đựng một sức mạnh không ngờ, sức mạnh của mấy nghìn năm chịu đựng, của một lời hứa chưa từng bị lãng quên dù chỉ trong khoảnh khắc.
Đứa bé, dùng chút sức tàn cuối cùng của mấy nghìn năm, hiện lên, không phải trong ánh sáng giả của ông trời cũ, mà ngay trước mặt Lành, nhỏ bé, áo nâu, tóc tết hai bên. "Anh ơi," nó gọi, giọng yếu như hơi thở cuối. "Đừng đi. Anh hứa với em mà. Anh hứa giải thoát cho em. Nếu anh buông bây giờ, em vẫn phải cháy. Em vẫn không được nghỉ. Anh là người duy nhất hứa cứu em mà không bắt ai chịu thay. Đừng bỏ em, anh ơi. Đừng để em cháy một mình thêm nữa."
Và cái lời ấy, lời của đứa trẻ cậu đã thề cứu, chạm vào cái mảnh cuối cùng, sâu nhất, trong con người Lành. Không phải ký ức. Không phải tình. Mà lời thề. Cái cốt lõi đã ăn sâu hơn tất cả.
Lành khựng tay lại, ngay trước ánh sáng giả.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 143 →