Lành sống, nhưng cậu không còn là Lành nữa, ít nhất, không còn nhiều.
Suốt mấy ngày sau, Đào phải làm lại từ đầu cái việc cô đã làm bao lần, nhưng lần này khó gấp bội. Cậu quên gần hết. Quên Cổ Loa, quên Rùa Vàng, quên cả trận chiến với Ông Vọng. Quên Khằm, quên bà Mỵ, quên cả miền biển. Quên phần lớn hành trình. Cậu nhìn ngọn Đèn Cái mà không nhớ đứa bé bên trong. Cậu nhìn Đào mà phải mất rất lâu mới nhớ cô là người-giữ-tâm của mình.
Những ngày ấy, họ ở tạm trong một căn nhà nhỏ ven thành Cổ Loa, do một gia đình nông dân tốt bụng cho mượn. Nắng sớm rọi qua khe cửa liếp, chiếu thành từng vệt sáng trên nền đất, và Lành thường ngồi im lìm trong góc nhà cả buổi, mắt nhìn xa xăm vào khoảng không, như đang cố lục lọi trong một căn phòng trống rỗng để tìm một thứ gì đó đã không còn ở đó nữa.
Đào đọc cho cậu nghe cả cuốn sổ "những điều không được quên", giờ đã dày, chi chít chữ. Cô hát cho cậu nghe từng làn điệu. Cô kể lại từng chặng đường. Cô ráp cậu lại, mảnh từng mảnh, từ những gì còn ghi được. Nhưng cô biết, lần này, có những mảnh không ráp lại được nữa. Chúng đã đi theo Mẫu, mãi mãi.
Có những buổi tối, cô ngồi cạnh cậu hàng giờ liền, giọng khản đặc vì đọc đi đọc lại những dòng chữ cũ, chỉ để thấy cậu gật đầu ngơ ngác rồi mười phút sau lại hỏi cùng một câu hỏi cô vừa trả lời. Cô không hề tỏ ra mệt mỏi trước mặt cậu, chỉ đến khi cậu thiếp ngủ, cô mới cho phép mình gục xuống bên khung cửa, nước mắt lặng lẽ rơi trong bóng tối.
Bà Khoan, chứng kiến, lắc đầu thương xót. "Thằng bé bắc hai giá Bất Tử và một giá Mẫu trong đời. Đồng trắng nào chịu nổi ngần ấy. Nó còn sống là phép màu, là nhờ con bé này, nhờ đứa bé trong đèn, nhờ cả mạng lưới dân. Nhưng nó không còn nhiều thời gian đâu. Lần sau bắc một giá cao nữa, dù có cả thiên hạ gọi, e cũng không kéo về được."
Đào ôm lấy Lành, người gần như xa lạ, đang ngơ ngác đọc lại đời mình trong cuốn sổ, và khóc. "Em đã giữ được anh sống. Nhưng em mất anh từng chút một. Mỗi lần cứu người, em lại mất thêm một mảnh anh. Lành ơi, đến bao giờ thì không còn gì để mất nữa?"
Lành, dù gần như trống rỗng, vẫn cảm được nỗi đau của cô. Cậu cầm tay cô, bản năng ấy, cái neo cuối cùng, vẫn còn, và nói, giọng yếu ớt nhưng có thật: "Anh đọc trong sổ rồi. Anh có một người tên Đào, hát gọi anh về. Anh không nhớ nhiều, nhưng anh nhớ... anh nhớ là anh thương cô. Cái đó không mất."
Bà Khoan lặng lẽ chuẩn bị một bát cháo nóng, đặt trước mặt hai người, giọng bà trầm xuống, dịu dàng như đang nói với chính con cháu ruột thịt của mình. "Ăn đi các cháu. Thân xác còn thì mới lo được chuyện lớn. Ta già rồi, nhưng ta còn đủ sức nấu cho các cháu vài bữa cơm, trong lúc các cháu tính bước tiếp theo."
Mùi cháo nóng bốc lên thơm phức trong căn nhà nhỏ, một thứ mùi vị bình dị đến mức lạ lùng giữa những gì hai người vừa trải qua. Lành cầm bát cháo bằng đôi tay còn run, húp từng thìa chậm rãi, và có một khoảnh khắc ngắn ngủi, gương mặt cậu như dịu lại, gần giống với dáng vẻ của một chàng trai bình thường đang ăn bữa cơm chiều, chứ không phải một đồng trắng vừa chạm ngưỡng tan biến.
Ngoài hiên, tiếng gà gáy vọng lại từ xa, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu, cũng bình thường như mọi ngày, dù bên trong căn nhà nhỏ này, hai con người đang gồng mình đối diện với một thứ mất mát không tên, không hình dạng, cứ âm thầm gặm nhấm từng chút một, không ồn ào, không máu me, nhưng đau đớn không kém gì bất cứ vết thương nào.
Đó là tất cả những gì còn lại của Lành. Không phải ký ức. Không phải sức mạnh. Mà một mảnh tình, một lời hứa, và một cái tên trong cuốn sổ. Cậu đã trả gần hết mình để cứu Đào, để giữ Cổ Loa, để lấy điều kiện đúc lẫy. Và giờ, ở đáy vực sâu nhất, cậu phải quyết định: con đường phía trước, với một con người chỉ còn lại bấy nhiêu, liệu có đi tiếp được không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 135 →