🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sau khi Lành tỉnh lại từ giá Mẫu, dù chỉ còn một mảnh nhỏ của chính mình, Rùa Vàng vẫn chờ bên giếng Ngọc, kiên nhẫn như hai nghìn năm ngài đã chờ.

Mặt nước giếng Ngọc, buổi sớm hôm ấy, phẳng lặng khác thường, phản chiếu bầu trời xám bạc của một ngày chớm thu. Không còn dấu vết của trận chiến đêm qua, không còn tro tàn, không còn máu, chỉ còn một sự tĩnh lặng nặng nề, như chính mảnh đất này cũng đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra.

"Ngươi đã trả một cái giá lớn để cứu con bé," Rùa Vàng nói, đôi mắt cổ xưa nhìn Lành đầy thương cảm. "Lớn hơn mức ta muốn thấy. Nhưng nó chứng minh một điều: ngươi không phải An Dương Vương, không phải kẻ giữ lẫy vì quyền. Ngươi là kẻ dám mất chính mình vì người khác. Ngươi xứng đáng."

Ngài cúi đầu, và từ trong miệng, ngài nhả ra một vật nhỏ, một chiếc vảy vàng, óng ánh như khảm ngọc, ấm như một viên than hồng. "Đây là hạt giống của lẫy mới. Không phải chiếc lẫy hoàn chỉnh, lẫy hoàn chỉnh chỉ thành hình khi có một cái neo sống nối nó với lửa của muôn dân. Chiếc vảy này là mầm. Khi nào ngươi sẵn sàng làm neo, khi nào ngươi đặt nó vào con mắt ông trời cũ và nối nó với mạng lưới lửa, thì lẫy mới sẽ thành, khóa cứng cả lưới, và đứa bé trong đèn được giải thoát."

Lành, dù trí nhớ đã rách bươm, vẫn cầm lấy chiếc vảy bằng đôi tay run rẩy. Cậu không nhớ hết hành trình, nhưng cậu cảm được sức nặng của vật này. "Vậy là... con phải làm neo. Con phải dâng mình."

Chiếc vảy nằm gọn trong lòng bàn tay cậu, tỏa ra một hơi ấm kỳ lạ, khác hẳn cái lạnh của mọi giá cậu từng bắc. Nó không thúc giục, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ chờ đợi, như thể chính nó cũng hiểu rằng quyết định này không thể bị ép buộc, mà phải đến từ một sự tự nguyện thật sự, trọn vẹn.

"Phải." Rùa Vàng không giấu. "Nhưng nhớ lời ta: cái neo của lẫy mới khác bấc sống của các Mẫu. Ngươi không cháy một mình đời đời. Ngươi tan vào lửa của muôn dân, đau, nhưng không cô độc. Đó là lựa chọn của ngươi. Ta chỉ trao mầm. Còn quyết định, là ở ngươi."

Đào đứng bên, siết chặt vai Lành, không dám nói một lời nào, chỉ nhìn chiếc vảy vàng nhỏ bé đang nằm trong lòng bàn tay người mình thương, và tự hỏi liệu định mệnh có thật sự công bằng khi bắt một con người đã mất quá nhiều còn phải gánh thêm một quyết định nặng nề đến thế.

Cô muốn nói điều gì đó, muốn can ngăn, muốn giành lấy chiếc vảy ấy và ném xuống giếng cho xong, để Lành được yên, dù chỉ một chút thôi cũng được. Nhưng cô biết, nếu cô làm vậy, cô sẽ cướp đi của cậu chính cái điều đã khiến cậu là Lành, cái quyền được chọn hy sinh vì người khác. Cô đành nuốt nỗi sợ hãi vào trong, chỉ siết chặt tay cậu hơn.

Ngài bắt đầu lặn xuống giếng. "Ta đã làm hết phần ta. Hai nghìn năm chờ đợi đã xong. Phần còn lại thuộc về loài người, về ngươi, và về lửa các ngươi giữ trong lòng. Đi đi, người giữ đèn. Và lần này, đừng để mất lẫy như An Dương Vương đã mất."

Rùa Vàng lặn mất. Mặt giếng Ngọc lại đen thẫm, lặng như gương, không còn lưu lại chút dấu vết nào của cuộc gặp gỡ vừa rồi, như thể ngài chưa từng hiện lên. Chỉ có chiếc vảy vàng trong tay Lành là bằng chứng duy nhất, ấm áp, có thật, nặng trịch một sức nặng không cân đo được bằng bất cứ thứ gì cậu từng cầm trong đời.

Gió sớm lùa qua khoảng sân đền Thượng, mang theo hơi lạnh của sương còn đọng trên cỏ, và trong khoảnh khắc ấy, Đào chợt nhận ra cả hai người bọn họ đều đang đứng ở một ngã rẽ mà không ai trong số họ từng chuẩn bị tinh thần để đối diện. Một cậu trai gần như mất hết ký ức, cầm trong tay hạt giống của chính sự hy sinh cuối cùng của mình, và một cô gái chỉ biết níu lấy cánh tay cậu, không dám buông, vì sợ rằng chỉ cần lơi lỏng một chút, mọi thứ sẽ trôi đi mất.

Lành đứng đó, chiếc vảy vàng trong tay, ngọn Đèn Cái sắp tàn bên cạnh, và Đào dìu cậu, một con người chỉ còn lại một mảnh, mang trên vai hạt giống của hy vọng cuối cùng.

Hết Chương 135

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 136
← TrướcTiếp →