🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bên ngoài, Đào hát đến rỉ máu cổ họng. Nhưng lần này, cô biết một mình mình không đủ. Giá Mẫu Liễu Hạnh đã cuốn Lành sâu hơn bao giờ hết.

Cô làm điều đã làm hai lần trước, nhưng lần này gọi tất cả. Cô đặt một tay lên ngọn Đèn Cái, đứa bé bên trong, dù sắp tàn, vẫn gắng nắm lấy tiếng hát của cô. Bà Khoan quỳ bên, đọc lời khẩn hai nghìn năm dòng họ giữ. Và Rùa Vàng, vẫn hiện trên giếng Ngọc, cũng góp sức, dùng hào quang vàng ấm của ngài soi đường xuống cõi sâu nơi Lành đang tan.

Tiếng hát của Đào vang lên giữa đêm khuya, xé qua màn sương đang giăng kín mặt giếng, lẫn vào tiếng gió rít qua những vòng thành cổ. Mỗi câu, mỗi chữ cô cất lên đều mang theo một phần sức lực còn lại của cô, và cô biết, nếu lần này không đủ, cô sẽ không còn cơ hội nào khác để thử lại.

Nhưng quan trọng nhất, Đào làm một việc mới. Cô áp tay lên ngọn Đèn Cái, và qua mạng lưới lửa mà Lành đã điểm cho dân khắp nước, cô gọi, không chỉ những người ở Cổ Loa, mà cả hàng nghìn người thường đang giữ lửa khắp đất nước. Qua mỗi ngọn lửa nhỏ, một tiếng gọi vọng tới: người giữ đèn đã cho họ ánh sáng, giờ họ gọi anh về.

Khằm, ở đền Cờn xa xôi, bỗng thấy ngọn đèn nhỏ của mình ấm lên, và anh hiểu, anh hát theo. Lão Mù hát. Dân chài Vạn Hải hát. Dân vùng đập hát. Bà cụ Bến Vạc hát. Ông Doanh, trong thành phố, cầm ngọn đèn vừa thắp lại, gọi. Hàng nghìn người thường, qua hàng nghìn ngọn lửa, cùng gọi một người về.

Ở đền Cờn, Khằm đứng bên ông Từ Cộc, tay run run chạm vào ngọn đèn nhỏ đặt trên bệ thờ ven biển, nơi anh đã ở lại giữ mạng lưới suốt bao ngày qua. Ngọn lửa ấy chưa bao giờ ấm đến thế, như thể chính nó đang truyền đi một lời cầu khẩn xuyên suốt cả dải đất, và Khằm, dù cách xa Cổ Loa hàng trăm dặm, vẫn cảm nhận được sự nguy cấp đang diễn ra nơi người anh em từng chèo đò cùng mình.

Khắp đất nước, từ miền núi đến cửa biển, từ những căn nhà tranh vách đất đến những góc phố thành thị vừa được thắp sáng lại đúng nghĩa, mỗi ngọn lửa nhỏ như một trái tim đập cùng một nhịp, hòa vào tiếng hát của Đào thành một dàn đồng ca vô hình mà chỉ những ai đang lạc trong bóng tối mới nghe thấu.

Và ở tận đáy cõi vỡ, cái đốm "Lành" bé tí, vừa nhớ ra tên mình, nhớ ra lời hứa, nghe thấy không phải một tiếng hát, mà cả một biển tiếng gọi. Của Đào. Của đứa bé. Của Rùa Vàng. Của hàng nghìn người cậu đã chia lửa. Cả đất nước đang gọi cậu về.

Đó chính là đường thứ ba, hiển hiện: một người không lạc mất, khi cả thiên hạ cùng giữ lấy anh. Không phải một vị thần đơn độc gánh vác tất cả, không phải một bấc sống cháy một mình trong bóng tối, mà là hàng nghìn ngọn lửa nhỏ, mỗi ngọn giữ một phần trách nhiệm, cùng nhau kéo một con người trở về từ bờ vực.

Cái đốm "Lành" đi lên, lần theo biển tiếng gọi, qua từng tầng tối, chậm chạp nhưng không đơn độc. Mỗi tầng tối cậu vượt qua, một mảnh ký ức mờ nhạt lại lóe lên rồi tắt, như những ngọn đèn dọc một con đường dài chưa từng đi hết, nhưng lần này, cậu không còn thấy cô độc như những lần trước, vì đâu đó phía trên, có hàng nghìn ngọn lửa nhỏ đang chờ cậu trở về.

Và thân thể nơi giếng Ngọc rùng mình. Đôi mắt trống hoác chớp. Lành sụp xuống, thở thoi thóp, sống.

Đào ôm chầm lấy cậu, nước mắt lẫn mồ hôi chảy tràn xuống gương mặt hốc hác vì đã hát liên tục không nghỉ. Cô không dám tin cậu đã trở về, cho đến khi cảm nhận được hơi thở yếu ớt phả vào cổ mình, cho đến khi bàn tay cậu, dù run rẩy, vẫn tìm cách nắm lấy tay cô như một phản xạ còn sót lại từ sâu trong tiềm thức.

Nhưng khi cậu mở mắt, cậu nhìn Đào, nhìn bà Khoan, nhìn cả Rùa Vàng, và không nhận ra một ai. Cậu đã về, nhưng cậu gần như trống rỗng. Giá Mẫu đã lấy đi gần hết. Cái "Lành" trở về chỉ còn là một mảnh nhỏ, mong manh.

Hết Chương 133

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 134
← TrướcTiếp →