(Từ bên trong tâm trí Lành.)
Tối. Không phải tối như đêm. Tối như chưa từng có ánh sáng.
Có ai đó tên... tên gì nhỉ. Có một cái tên, mình từng có một cái tên. Nó bắt đầu bằng... bằng gì? Mất rồi. Như mọi thứ khác.
Mình ở đâu? Có một cái giếng. Có nước. Có ai đó hát. Tiếng hát quen lắm. Ấm lắm. Nhưng xa quá, xa như vọng qua đáy biển.
Không có trên, không có dưới. Không có gần, không có xa. Chỉ có cái cảm giác trôi, lơ lửng giữa một khoảng không không tên, nơi mọi thứ đều nhẹ bẫng, đều mờ nhòe, như một giấc ngủ không mộng mị mà cũng không tỉnh giấc. Có lúc tưởng như nghe được nhịp tim mình, nhưng rồi nhận ra đó chỉ là tiếng vọng của một thứ gì đó xa xăm, có thể là tiếng nước, có thể là tiếng của chính sự trống rỗng.
Có những mảnh trôi quanh mình. Mảnh một người đàn bà già cụt ngón tay, bà? Bà của ai? Mảnh một bến đò, một ngọn đèn xanh. Mảnh một người con gái ôm đàn, mắt đỏ hoe. Cô ấy là ai? Sao nhìn cô ấy mình thấy đau? Mảnh một đứa bé áo nâu trong lửa. Mình đã hứa gì đó với đứa bé. Hứa gì? Mất rồi.
Có cả một mảnh khác, xa hơn, mờ hơn. Một cây gạo già đầu làng. Một bến sông. Một người đàn bà cầm tay mình dắt qua nước, rồi buông ra, rồi đi mãi. Sao nhớ cảnh ấy mà không nhớ tên bà? Mọi thứ cứ trôi, cứ nhạt, như màu mực loang trong nước mưa.
Có một mảnh nữa, nhỏ hơn cả, gần như trong suốt. Một cái sổ. Chữ viết tay, nét chữ nguệch ngoạc như của người vừa học viết lại sau một cơn bệnh dài. Trong đó có ghi gì đó, nhưng chữ cứ nhòe đi mỗi khi mình cố nhìn kỹ, như thể càng cố nhớ, chúng càng trôi xa hơn.
Có một mảnh khác nữa, sáng hơn một chút, ấm hơn một chút. Một con rùa vàng, to lớn, hiền từ, nổi trên mặt nước đen. Nó nhìn mình, đôi mắt cổ xưa như đã nhìn thấy hết mọi kiếp người. Nó nói gì đó, về một cái lẫy, về một cái mầm, về một con đường thứ ba. Nhưng những từ ấy cứ tuột khỏi tay, như cố nắm lấy khói.
Các mảnh trôi xa dần. Mình đang tan ra. Như muối trong nước. Dễ chịu. Không còn đau nữa. Không còn gánh nặng nào nữa. Chỉ cần buông nốt, là hết. Là nghỉ.
Một giọng ồm ồm, hiền từ, vọng từ đâu đó: "Buông đi, con. Con mệt rồi. Mấy nghìn năm... à không, con chưa sống mấy nghìn năm. Nhưng con mệt như đã sống ngần ấy. Buông đi. Xuống đây với ta. Mẹ con đang đợi."
Giọng nói ấy dịu dàng quá, ấm áp quá, như một tấm chăn bông trong đêm đông, khiến cái phần còn sót lại của mình chỉ muốn cuộn tròn lại, nhắm mắt, để cho tất cả trôi đi. Không còn phải cố nhớ. Không còn phải cố giữ. Chỉ cần buông, là hết đau, hết mệt, hết cả cái cảm giác đang bị xé ra từng mảnh này.
Mẹ. Cái từ ấy chạm vào một mảnh đang trôi. Mẹ. Mình có mẹ. Mẹ đã... mẹ sang sông rồi. Chính tay mình tiễn. Mình mười tuổi. Mình khóc.
Cảm giác ấy ùa về rõ hơn một chút, như một giọt nước rơi xuống mặt hồ phẳng lặng. Một con đò nhỏ. Một dòng sông rộng. Bàn tay mẹ, gầy guộc, ấm áp, nắm lấy tay mình lần cuối. Rồi buông ra. Mình đã khóc, đã gào, nhưng con đò vẫn cứ trôi, càng lúc càng xa, cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ giữa làn sương sớm.
Khoan đã. Nếu mẹ sang sông rồi, thì người dưới đáy gọi mình không phải mẹ. Là cái giả. Cô gái ôm đàn từng dặn: người đã khuất không gọi mình xuống chỗ tối.
Cô gái ôm đàn. Tiếng hát đang gọi. "...về với em... anh là Lành của em..."
Lành. Đó là tên mình. Mình tên Lành.
Và có một lời hứa. Với đứa bé trong lửa. Mình hứa giải thoát cho em, mà không bắt ai chịu thay. Mình chưa làm xong. Mình không được buông.
Từng mảnh một, chậm rãi, bắt đầu quay trở lại. Không phải tất cả, còn xa mới đủ, nhưng đủ để có một hình dạng, một hướng đi. Cái giếng. Cái tên. Cái lời hứa. Ba thứ ấy như ba sợi dây mảnh, kéo cái đốm sáng nhỏ bé còn sót lại của mình ngược lên, xuyên qua cái tối không đáy, về phía tiếng hát đang vọng tới, càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ.
Lành. Mình tên Lành. Mình phải về.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 133 →