Lành thấy luồng lửa xanh khổng lồ của Ông Vọng nhắm vào Đào, và trong khoảnh khắc ấy, mọi tính toán trong cậu tan biến.
Không còn nghĩ đến chia chiếu, đến giữ mình, đến cái giá. Chỉ còn một ý nghĩ: cứu Đào. Cậu lao tới, nhưng cậu ở quá xa, và luồng lửa xanh quá nhanh. Một giá Quan Lớn không kịp. Một giá Ông Hoàng không đủ. Cậu cần thứ mạnh nhất, ngay lập tức.
Thời gian như chậm lại trong mắt cậu, từng khoảnh khắc kéo dài ra vô tận, đủ để cậu nhìn rõ ánh mắt Đào đang mở to kinh hãi, đủ để cậu nghe rõ tiếng gió rít qua luồng lửa xanh đang lao tới, đủ để cậu cảm nhận trọn vẹn cái bất lực của khoảng cách vài bước chân không thể nào rút ngắn kịp bằng đôi chân người thường.
"Đào, hát!" cậu hét, và không chờ cô kịp đàn, cậu tự mở toang cửa lòng, mở rộng nhất từ trước tới nay, và gọi vị cao nhất cậu biết, vị mà cậu từng bắc một lần ở Phủ Cả và suýt mất mạng.
"Mẫu Liễu Hạnh! Con xin dâng trọn! Cứu Đào!"
Mẫu giáng.
Một biển ánh sáng đỏ rực bùng lên từ thân Lành, nuốt chửng cả giếng Ngọc. Sức của Mẫu Liễu Hạnh, đứng đầu Tứ Phủ, vừa là Mẫu vừa là Bất Tử, tràn vào, và cái "Lành" bị đẩy xuống tận đáy sâu thẳm, gần như tan biến ngay tức khắc. Nhưng trước khi tan, cậu kịp vung tay.
Một bức tường ánh sáng đỏ dựng lên trước Đào, chặn đứng luồng lửa xanh của Ông Vọng. Hai luồng sức mạnh, Mẫu và nghịch giá ông trời cũ, va vào nhau, nổ tung, làm rung chuyển cả thành Cổ Loa.
Tiếng nổ vang xa đến tận những lớp thành đất bên ngoài, dội âm qua ba vòng thành ốc như tiếng sấm giữa trời quang. Bụi đất và mảnh đá vụn bắn tung lên không trung rồi rơi lả tả xuống mặt giếng, tạo thành những vòng sóng đồng tâm loang ra khắp mặt nước đen thẫm. Cả Cổ Loa như rùng mình một cái, và trong khoảnh khắc ấy, dường như cả linh khí ngàn năm của mảnh đất kinh đô cũ cũng đang nín thở dõi theo.
Đào được cứu. Nhưng cái giá đã được trả ngay lập tức.
Mẫu Liễu Hạnh, qua thân Lành, đứng giữa ánh sáng đỏ, uy nghi vô song, và đẩy lùi Ông Vọng. Thủ lĩnh Phản Đăng, dù mạnh, cũng không địch nổi một giá Mẫu Bất Tử. Ông loạng choạng, nghịch giá tan, và ông, cùng đám đồng-dại còn lại, buộc phải rút lui khỏi Cổ Loa.
Đám đồng-dại còn sót lại vội vàng dìu nhau chạy khỏi khoảng sân đền Thượng, không dám ngoái đầu nhìn lại, trong khi ánh sáng đỏ của Mẫu Liễu Hạnh dần dần lụi tắt, nhường chỗ cho bóng tối và tiếng gió lùa qua những tán cây cổ thụ quanh giếng Ngọc. Cả khoảng đất từng là kinh đô Âu Lạc bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường, chỉ còn lại tiếng thở dốc của những người vừa sống sót qua một trận chiến kinh hoàng.
Trận chiến thắng. Đào sống. Cổ Loa giữ được. Nhưng khi Mẫu lui giá, để lại thân Lành...
...không còn gì cả.
Đào lồm cồm bò dậy từ chỗ vừa bị hất văng, cả người còn ê ẩm nhưng không hề hấn gì nặng, và điều đầu tiên cô làm là quay ngoắt lại tìm Lành giữa màn khói bụi vừa lắng xuống, tim đập thình thịch vì linh cảm chẳng lành.
Bụi vẫn còn lởn vởn trong không khí, ánh trăng khuya le lói xuyên qua từng khe hở, chiếu lên khoảng sân đền Thượng ngổn ngang những vết tích của trận chiến. Đào bước từng bước run rẩy qua đám đổ nát, gọi tên Lành, giọng cô lạc đi vì sợ hãi, và mỗi bước chân của cô như càng lúc càng nặng hơn khi không nghe thấy tiếng đáp lại.
Cô còn nhớ như in lần đầu tiên chứng kiến cậu bắc giá Mẫu ở Phủ Cả, lần đó cậu cũng suýt không quay lại được, và cô đã thề với lòng mình sẽ không bao giờ để cậu phải bắc giá ấy thêm một lần nào nữa. Vậy mà giờ đây, chính vì cứu cô, cậu lại một lần nữa dâng trọn mình cho vị Mẫu cao nhất, và lần này có lẽ cái giá phải trả còn nặng nề hơn tất cả những lần trước cộng lại.
Giá Mẫu Liễu Hạnh, vị Bất Tử cao nhất, lần thứ hai cậu bắc, lại trong lúc dâng trọn hoảng loạn, đã cuốn đi gần như toàn bộ những gì còn lại của Lành. Thân thể cậu đứng đó, giữa giếng Ngọc, mắt trống hoác, và lần này, sâu hơn tất cả mọi lần trước cộng lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 132 →