🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cái chết của Cẩn khiến Lành đau, nhưng không có thời gian để thương tiếc. Ông Vọng, mất người học trò, giờ đích thân ra tay.

"Đủ rồi," ông nói, chống gậy đầu rồng bước tới. "Ta đã nhẹ tay quá lâu. Cẩn chết vì lòng mềm của ta. Giờ ta sẽ làm việc phải làm." Ông giơ gậy, và quanh ông, không phải lửa xanh thường, mà một luồng khí lạnh khổng lồ dâng lên, sức mạnh của một đồng trắng từng lừng lẫy nhất ba đời, dù đã thành đồng-dại.

Không khí quanh giếng Ngọc như đông cứng lại trong tích tắc. Lành cảm nhận được cái lạnh ấy chạm vào da thịt mình trước cả khi luồng khí lan tới, một cái lạnh không giống bất cứ giá nào cậu từng bắc, không phải cái mát của nước, không phải cái nồng của lửa, mà một thứ lạnh trống rỗng, như hơi thở của một nấm mồ cổ vừa được mở ra sau hai nghìn năm im lìm.

Lành nhận ra ngay: Ông Vọng không phải đồng-dại tầm thường. Ông là đồng trắng, như Lành, nghĩa là ông bắc được mọi giá. Và giờ, dù đã mất gần hết mình, ông vẫn còn đủ sức bắc những giá khủng khiếp.

Ông Vọng bắc một giá, nhưng không phải giá Tứ Phủ. Ông bắc một "nghịch giá", mời chính âm khí của ông trời cũ. Người ông bốc lên lửa xanh, và ông biến thành một thứ nửa người nửa quỷ, mạnh đến mức không khí quanh giếng Ngọc đông cứng lại.

"Đây là cái ngươi sẽ thành, nếu ngươi tiếp tục," Ông Vọng nói, giọng giờ pha lẫn cái ồm ồm của ông trời cũ. "Một đồng trắng lậm hết mình, rồi mời cả ông trời cũ vào. Ta cho ngươi xem trước tương lai của ngươi đây."

Nhìn hình dạng nửa người nửa quỷ ấy, Lành chợt rùng mình vì một cảm giác gần gũi đến ghê rợn. Cậu từng thấy bóng dáng ấy, không phải ở đây, mà trong chính những cơn mê sảng của mình sau mỗi lần bắc giá cao, cái khoảnh khắc ranh giới giữa cậu và vị thần mượn thân mờ nhòe đi, và có một tiếng gì đó thì thầm rằng cứ tiếp tục, cứ tiếp tục, rồi sẽ đến lúc không còn phân biệt được nữa. Nhìn Ông Vọng lúc này, cậu như nhìn thấy chính mình của hai mươi, ba mươi năm sau, nếu cậu không tìm ra được đường thứ ba.

Ông tấn công. Một đòn lửa xanh quét tới, mạnh đến mức bức tường nước của Lành vỡ tan. Lành phải bắc giá Quan Lớn, rồi Ông Hoàng Bảy, dồn dập, nhưng Ông Vọng, đồng trắng lão luyện năm mươi năm, áp đảo cậu hoàn toàn. Mỗi giá Lành bắc, ông phá. Mỗi đòn ông đánh, Lành chật vật đỡ.

Từng đợt sóng khí lạnh xô tới liên tiếp, hất tung những mảnh đá vụn quanh miệng giếng, cuốn theo cả bụi đất mù mịt phủ kín khoảng sân đền Thượng. Lành cảm thấy cơ thể mình như đang bị bào mòn từng lớp, không phải bởi sức mạnh thể xác, mà bởi cái cảm giác quen thuộc, đáng sợ, của việc bắc quá nhiều giá liên tiếp trong thời gian quá ngắn, cái ranh giới mong manh giữa việc mượn quyền năng và việc bị quyền năng ấy nuốt chửng.

Bà Khoan, run rẩy nấp sau một gò đất gần đó, chứng kiến trận đấu không cân sức, lòng thắt lại. Bao nhiêu năm giữ sử, bà chưa từng tưởng tượng mình sẽ tận mắt thấy hai đồng trắng, một già một trẻ, một thiện một ác, giao đấu ngay trên chính mảnh đất tổ tiên bà đã canh giữ.

Bà nắm chặt cuốn sử cổ trong tay, các ngón tay cụt run lên không phải vì sợ, mà vì một nỗi xúc động khó gọi tên. Hai nghìn năm, dòng họ bà chỉ chép lại những trận chiến như thế này qua vài dòng chữ ngắn ngủi, khô khan. Giờ đây, đứng giữa tiếng gió gào và ánh lửa xanh quét ngang đầu, bà mới hiểu hết cái giá thật sự của những dòng chữ ấy, mồ hôi, máu, và những con người sẵn sàng đánh đổi cả bản thân.

"Ngươi còn trẻ, còn yếu," Ông Vọng nói, dồn Lành vào thành giếng. "Ta đã đi con đường này năm mươi năm. Ngươi không thắng ta được đâu. Đầu hàng đi. Để ta dập cái lưới này. Để tất cả được nghỉ, ngươi, đứa bé trong đèn, cả ta nữa."

Và ông giơ tay, một luồng lửa xanh khổng lồ nhắm thẳng vào Đào, không phải để bắt nữa, mà để giết, để chặt đứt sợi dây cuối cùng giữ Lành làm người.

Hết Chương 130

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 131
← TrướcTiếp →