Cẩn quay phắt lại, và thay vì bắt Đào, anh dùng ngọn lửa xanh của mình chặn đám đồng-dại đang lao tới cô.
"Chạy đi, chị Đào!" anh hét, đẩy cô về phía Lành. "Em giữ chúng!"
Cả Phản Đăng sững sờ. Ông Vọng quắc mắt. "Cẩn! Ngươi phản ta?"
Quanh giếng Ngọc, ánh lửa xanh của cả toán đồng-dại lẫn vào nhau thành một quầng sáng rợn người, hắt lên những bức tường đá rêu phong của thành Cổ Loa những cái bóng méo mó, chập chờn như oan hồn. Gió đêm thổi qua khoảng sân rộng, cuốn theo mùi khói và mùi tanh của nước giếng cổ, khiến Lành, đang gồng mình đỡ Đào, cảm thấy cả người nổi gai. Cậu không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy Cẩn, người học trò cưng của Ông Vọng, kẻ vừa mới đây còn đứng cùng hàng ngũ Phản Đăng, bỗng dưng quay ngoắt vũ khí.
"Con không phản thầy," Cẩn nói, đứng chắn giữa đám đồng-dại và Đào, lửa xanh trong tay. "Con theo thầy vì con hận cái lưới đã giết cha con. Con vẫn hận nó. Nhưng con không thể nhìn thầy giết người con quý. Anh Lành tin con, dù con phản. Chị Đào dạy con hát, coi con như em. Con đã làm Trọng Thủy, đến làm thân để phản. Con không muốn chết như Trọng Thủy nữa, chết trong hối hận. Con muốn chuộc lại, dù chỉ một lần."
Ông Vọng nhìn người học trò phản mình, và trong mắt ông thoáng một nỗi đau. "Ngươi ngu lắm, Cẩn. Ngươi đã là đồng-dại rồi. Ngươi không cứu được ai đâu. Ngươi chỉ chết vô ích."
"Thì con chết như một người, không phải như một con đồng-dại," Cẩn đáp.
Anh lao vào đám đồng-dại, dùng lửa xanh của chính mình chống lại lửa xanh của chúng, mở một lối cho Lành và Đào thoát khỏi vòng vây quanh giếng. Anh chiến đấu điên cuồng, một mình chống cả toán, cho Lành và Đào lùi về phía bà Khoan và Rùa Vàng.
Lành đứng sững một khoảnh khắc, tay vẫn nắm chặt vai Đào, nhìn Cẩn xoay người, gạt từng luồng lửa xanh của đồng loại cũ như gạt những giọt nước bắn tung tóe. Trong đầu cậu, hình ảnh Cẩn những ngày đầu, lúc còn là một cậu bé làng chài rụt rè theo học điểm lửa, hiện lên chồng lên hình ảnh kẻ vừa cầm đuốc chỉ điểm cho Phản Đăng. Hai hình ảnh ấy không khớp nhau, và cũng chính vì không khớp nhau, Lành hiểu Cẩn đang cố ghép lại chính mình, ngay trong giây phút cuối cùng của đời mình, bằng cách chọn đứng về phía nào.
Nhưng một đồng-dại không thắng được cả Phản Đăng. Cẩn bị vây, bị lửa xanh của đồng loại trùm lên. Anh loạng choạng, lùi đến sát thành giếng Ngọc, đúng chỗ Trọng Thủy xưa.
"Anh Lành!" Cẩn gọi với, giữa lửa xanh đang nuốt lấy anh. "Cách điểm lửa em học được, em chưa kịp gửi hết cho thầy Vọng. Bí mật cuối cùng, em giữ lại rồi. Phản Đăng không điểm được lửa xanh hàng loạt đâu. Em xin lỗi... và cảm ơn anh đã tin em..."
Đào, đứng sau lưng Lành, bàn tay vẫn còn siết chặt vạt áo cậu, nghe câu nói cuối của Cẩn mà nước mắt trào ra không kìm được. Cô nhớ những buổi tối ở đền, Cẩn ngồi cạnh cô tập từng nhịp phách, giọng còn non nớt vụng về, cứ hát sai nhịp rồi cười ngượng nghịu xin lỗi. Cô từng dạy cậu bài Giá Hồi đầu tiên, từng mắng yêu cậu vì lười luyện, chưa bao giờ cô nghĩ có ngày phải đứng nhìn cậu chết theo cách này, giữa hai bên chiến tuyến mà chính cậu cũng không chắc mình thuộc về đâu.
Lành hét lên gọi tên anh, muốn lao tới cứu, nhưng đám đồng-dại vẫn còn chắn lối, và tay Đào đã kéo chặt cậu lùi lại, cả hai chỉ có thể đứng nhìn bất lực khi ngọn lửa xanh cuối cùng nuốt trọn lấy Cẩn.
Rồi, như Trọng Thủy hai nghìn năm trước, Cẩn ngã xuống giếng Ngọc, mang theo ngọn lửa xanh của mình, tan vào làn nước đen. Một kẻ phản bội, cuối cùng, chọn chết như một con người.
Mặt giếng Ngọc gợn lên vài vòng sóng nhỏ rồi lặng lại, đen thẫm như chưa từng có gì rơi xuống. Không một tiếng động, không một bọt nước, chỉ có màn đêm nuốt trọn thứ ánh sáng xanh cuối cùng, để lại khoảng sân đền Thượng chìm trong bóng tối và tiếng thở dốc của những người còn sống. Lành đứng lặng, tay nắm chặt đến trắng bệch, cảm giác như một phần lồng ngực mình cũng vừa rơi theo xuống đáy nước cùng Cẩn, mang theo cả nỗi ân hận vì đã không kịp một lời cảm ơn đàng hoàng trước khi tất cả kết thúc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 130 →