Cẩn đứng bên kia giếng Ngọc, ngọn lửa xanh trong tay, gương mặt vẫn còn nét người nhưng ánh mắt đã quyết. Quanh anh, đám đồng-dại Phản Đăng vây chặt Lành, Đào và bà Khoan.
Ánh lửa xanh trong tay Cẩn hắt lên gương mặt anh một quầng sáng lạnh lẽo, khiến những đường nét vốn quen thuộc của người thanh niên từng theo Lành học điểm lửa giờ trông xa lạ hẳn đi, như thể một lớp mặt nạ vô hình đã phủ lên đó từ lúc nào không ai hay.
"Anh Lành," Cẩn nói, giọng có chút áy náy nhưng không lùi. "Thầy Vọng dạy: Phản Đăng không cần đúc lẫy mới. Chúng tôi cần ngược lại, phá luôn cái khóa này, để mối lưới phương Bắc vỡ hẳn, để con mắt mở nhanh hơn. Anh gọi Rùa Vàng ra, là anh đưa ngài vào tầm tay chúng tôi. Cảm ơn anh."
Tay Lành vẫn còn nắm chặt ngọn Đèn Cái sau lưng, cảm nhận rõ hơi ấm mong manh còn sót lại của nó, và cậu biết mình không thể để bất cứ chuyện gì xảy ra với cả ngọn đèn lẫn bà cụ đang run rẩy phía sau.
"Em định làm gì Rùa Vàng?" Lành hỏi, lùi sát thành giếng, chắn trước bà Khoan.
Giọng Cẩn vẫn còn vương chút ngập ngừng của người từng biết điều gì đúng sai, nhưng ý chí đã bị thầy mình uốn nắn quá sâu để còn quay đầu ngay lúc này.
"Không làm gì ngài cả. Chỉ cần ngài không đúc lẫy cho anh." Cẩn giơ ngọn lửa xanh về phía giếng. "Lửa xanh của ông trời cũ sẽ làm ngài phải lặn xuống, không hiện được nữa. Không có lẫy, lưới không khóa được. Đường thứ ba của anh, chia lửa, dù có làm được, cũng vô ích, vì mối lưới lớn nhất vẫn hở. Thầy Vọng tính kỹ lắm."
Bà Khoan, nãy giờ vẫn quỳ lặng bên giếng, bỗng nắm chặt lấy tay áo Lành, giọng khàn đi vì sợ hãi. "Cháu... đừng để chúng làm vậy. Hai nghìn năm dòng họ ta chờ đợi, không thể để mất trong một đêm." Lành gật đầu, siết chặt tay bà một cái ngắn ngủi, rồi quay lại đối mặt với Cẩn.
Lành hiểu mưu Phản Đăng: không cần thắng Lành trực diện. Chỉ cần ngăn cậu lấy lẫy. Chia lửa mà không có lẫy khóa thì như vá áo mà thiếu cúc, mặc được nhưng không kín.
Đám đồng-dại xung quanh siết chặt vòng vây thêm một bước, ánh mắt vô hồn của chúng phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo từ những ngọn lửa xanh trong tay, khiến cả khoảng sân giếng như biến thành một chảo lửa ma quái giữa đêm khuya thanh vắng.
Dưới giếng, Rùa Vàng, cảm được lửa xanh, khựng lại, quầng sáng vàng ấm chao đảo, chực lặn xuống. Mặt nước bắt đầu xao động dữ dội, những gợn sóng vàng vốn lan tỏa êm ả giờ vỡ ra thành từng mảng, như một sinh vật khổng lồ bị chạm vào chỗ đau, cố thu mình lại giữa lòng giếng tối.
"Đào, đàn! Giữ Rùa Vàng!" Lành hét. Cậu không thể để Rùa Vàng lặn mất. Cậu lao vào chắn giữa đám đồng-dại và giếng, bắc gấp giá Quan Lớn Đệ Tam theo lối chia chiếu, dựng một bức tường nước quanh miệng giếng, ngăn lửa xanh chạm tới Rùa Vàng.
Đào hát tiếp làn điệu gọi thần, giữ cho Rùa Vàng không lặn. Bà Khoan, dù già lòa, cũng quỳ bên giếng, đọc lời khẩn cầu hai nghìn năm dòng họ bà gìn giữ.
Trận giằng co quanh giếng Ngọc bắt đầu, một bên là Lành quyết giữ Rùa Vàng để xin lẫy, một bên là Cẩn quyết đuổi Rùa Vàng để lưới vỡ. Và cả hai đều biết: chỉ một bên thắng.
Xung quanh miệng giếng, từng luồng lửa xanh lạnh lẽo va vào bức tường nước dựng lên từ giá Quan Lớn, xèo xèo bốc hơi rồi tan biến, nhưng cứ mỗi luồng bị chặn lại, hai ba luồng khác lại ập tới, như sóng biển không ngừng vỗ vào một con đê đang rạn nứt dần.
Tiếng đàn của Đào và tiếng đọc kinh yếu ớt của bà Khoan hòa vào nhau, cố sức chống lại tiếng gào thét của đám đồng-dại đang siết chặt vòng vây. Lành đứng giữa, bức tường nước trong tay run lên từng đợt mỗi khi một luồng lửa xanh đập vào, và cậu biết mình không thể trụ được bao lâu nữa nếu tình thế này còn kéo dài.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 124 →