Giữa trận giằng co, điều Lành sợ nhất xảy ra: ngọn Đèn Cái bắt đầu tắt.
Đứa bé trong đèn, đã cạn sức sau mấy nghìn năm, lại gắng dẫn đường cứu Lành hai lần ở vùng đập và thành phố, giờ không còn đủ sức cháy. Giữa lúc Lành cần ánh sáng của Đèn Cái nhất để giữ Rùa Vàng, ngọn lửa xanh của nó lụi dần, chỉ còn một đốm li ti.
Đốm lửa ấy chao đảo trong lòng đèn như một hơi thở cuối cùng, mờ dần rồi lại bừng lên yếu ớt, như một người đuối sức vẫn cố ngoi lên mặt nước lần cuối. Lành cảm nhận rõ từng nhịp lụi tàn ấy truyền qua lòng bàn tay mình, buốt hơn cả cái lạnh của đêm sương.
"Em ơi!" Lành hốt hoảng, một tay giữ giá Quan Lớn, một tay ôm lấy cái đèn. "Em gắng lên! Đừng tắt bây giờ!"
Nhưng đứa bé đã quá yếu. Và trong khoảnh khắc ấy, Lành nghe được giọng nó, lần đầu sau nhiều ngày, mỏng như sợi tơ: "Anh ơi... em không gắng được nữa... em mỏi lắm rồi... mấy nghìn năm rồi... em xin lỗi... em muốn được nghỉ..."
Giọng nói mỏng manh ấy len vào tai Lành như một mũi kim, khiến cậu chợt nhớ lại bao lần đứa bé đã dẫn đường cho cậu giữa cõi tối, chưa từng một lần than vãn dù chỉ nửa lời, cho đến tận bây giờ.
Lời ấy như dao cắt lòng Lành. Đứa bé không phản bội cậu. Nó chỉ kiệt sức. Một linh hồn trẻ con đã cháy mấy nghìn năm, gánh cả tấm lưới, giờ đến giới hạn cuối cùng.
Cậu nhớ lại những lần trò chuyện với đứa bé trên đường đi, những lần nó dẫn đường cứu cậu giữa cõi tối, cái giọng non nớt vẫn luôn cố tỏ ra vui vẻ dù đã mệt mỏi đến cùng cực. Giờ nghe nó thú nhận sự kiệt sức ấy, Lành mới thấm thía hết cái giá mà một linh hồn bé nhỏ đã âm thầm trả suốt bao đời người giữ đèn trước cậu.
Đào, vẫn đang hát để giữ Rùa Vàng không lặn, liếc nhìn sang thấy ngọn Đèn Cái trong tay Lành gần như tắt hẳn, lòng cô thắt lại nhưng không dám ngừng tiếng đàn dù chỉ một nhịp, vì biết chỉ cần cô lơi lỏng, cả trận giằng co này sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Và Lành đứng trước một lựa chọn khủng khiếp, ngay giữa trận chiến. Nếu cậu để đứa bé buông, để nó được nghỉ, được tắt, thì ngọn Đèn Cái tắt, mối lưới gốc vỡ, con mắt mở. Nếu cậu ép đứa bé cháy tiếp, cậu phản bội chính lời thề giải thoát cho nó.
"Em..." Lành nghẹn ngào. "Em gắng thêm. Một chút thôi. Anh hứa, anh sắp giải thoát cho em rồi. Lẫy của Rùa Vàng, nếu anh lấy được, anh có thể chuyển cái gánh của em sang lẫy, sang mạng lưới muôn người. Em không phải cháy một mình nữa. Em chỉ cần gắng đến lúc đó."
Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, dài như cả một đời người, trong lúc Lành nín thở chờ đợi phản hồi từ đứa bé, tay cậu vẫn không rời khỏi ngọn đèn dù bức tường nước quanh giếng đang run lên dữ dội vì những đợt tấn công liên tiếp.
Đứa bé im lặng. Rồi đốm lửa li ti khẽ sáng lên một chút, nó nghe lời cậu, gắng thêm, vì lời hứa. Vì lần đầu trong mấy nghìn năm, có người hứa sẽ thả nó ra mà không bắt ai khác chịu thay.
Nhưng Cẩn, thấy ngọn Đèn Cái suýt tắt, mừng rỡ. "Đèn gốc sắp tàn rồi! Đẩy mạnh lên! Lửa xanh, dập luôn cả Đèn Cái lẫn Rùa Vàng!"
Đám đồng-dại đồng loạt ném lửa xanh. Lành, kiệt sức, biết một giá Quan Lớn chia chiếu không giữ nổi cả Rùa Vàng lẫn chắn lửa xanh. Cậu phải dâng trọn, hoặc thua.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Lành dù đêm sương đang buốt giá, hai tay cậu run lên vì phải gồng cả bức tường nước lẫn giữ ngọn đèn sắp tắt, và trong đầu cậu, tiếng nói yếu ớt của đứa bé vừa hứa gắng thêm vẫn còn văng vẳng, thúc giục cậu không được phép để mọi cố gắng ấy trở thành vô nghĩa.
Đào, vừa hát vừa dõi mắt về phía Lành, thấy rõ cái giằng xé hiện lên trên gương mặt cậu, và cô hiểu, dù không nói ra, rằng cậu sắp phải đưa ra một quyết định mà cả hai đều sợ hãi từ lâu. Tiếng đàn của cô càng lúc càng dồn dập, như muốn tiếp thêm sức cho cậu trước khoảnh khắc quyết định ấy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 125 →