Lành biết không còn thời gian. Đứa bé trong đèn đang cạn. Con mắt đang mở. Phản Đăng đang trên đường tới Cổ Loa giành chiếc lẫy. Cậu phải đi ngay.
Cậu nhìn xuống ngọn Đèn Cái trong lòng bàn tay, ánh lửa xanh nhạt giờ chỉ còn bằng đầu que nhang, run rẩy theo từng hơi thở của chính cậu. Mỗi giây chần chừ, cậu cảm giác như đang lấy đi thêm một phần sức của đứa bé bên trong, và điều đó khiến bước chân cậu càng thêm vội vã.
Cậu chia tay ông Doanh, người ở lại giành lại tập đoàn, tắt bớt đèn thành phố, gây dựng lại mạng lưới lửa thật trong dân đô thị. Cậu nhắn tin về cho Khằm và ông Từ Cộc ở đền Cờn: giữ vững miền biển, đề phòng lửa xanh giả, và chờ tin.
Ngón tay cậu lướt trên màn hình điện thoại mượn tạm của ông Doanh, gõ từng chữ chậm rãi vì tay vẫn còn run sau cơn kiệt sức. Cậu biết rõ, từ giờ trở đi, mỗi ngọn lửa nhỏ nơi cửa biển sẽ phải tự đứng vững mà không có cậu bên cạnh, và điều đó vừa khiến cậu yên tâm vì tin vào Khằm, vừa khiến cậu áy náy vì đã đặt gánh nặng ấy lên vai một người thường.
Trước lúc chia tay, ông Doanh nắm chặt tay Lành, giọng nghẹn ngào. "Cậu đi cẩn thận. Nếu có ngày nào cậu cần một nơi ẩn náu, một khoản tiền, hay chỉ đơn giản là một người tin cậu, hãy nhớ đến tôi. Cậu đã cho tôi một cơ hội chuộc lỗi mà tôi không dám mơ tới." Lành gật đầu, siết chặt tay ông một lần cuối trước khi quay đi.
Đào thu xếp lại chút đồ đạc ít ỏi còn sót lại sau bão, cây đàn cô mang theo suốt hành trình đã sờn dây, thân đàn loang lổ vết nước, nhưng cô vẫn ôm nó chặt như ôm một phần máu thịt. Cô liếc nhìn Lành, thấy cậu gầy đi trông thấy so với ngày mới rời Hạ Vọng, và lòng cô thắt lại mỗi khi nghĩ đến những giá Bất Tử còn phải bắc phía trước.
Rồi cậu và Đào lên đường về phương Bắc, về Cổ Loa, tòa thành ốc cổ xưa, nơi An Dương Vương từng dựng nước, nơi Rùa Vàng từng trao móng làm nỏ thần, nơi Mỵ Châu rải lông ngỗng và mất nước. Nơi chiếc lẫy giữ cả mối lưới phương Bắc đã thất lạc hai nghìn năm.
Con thuyền nhỏ rẽ nước ngược dòng, hai bên bờ lùi dần về sau, những cánh đồng ngập nước sau bão, những mái nhà lợp lại vội vàng bằng bạt xanh. Lành ngồi im, mắt dõi theo dòng nước, lòng thầm ôn lại cả một hành trình dài đã qua, từ Hạ Vọng nhỏ bé bên sông Cái, đến Phủ Cả trên trời, đến Thượng Ngàn giữa núi, đến cửa biển mênh mông. Mỗi nơi cậu đi qua đều để lại trong cậu một phần ký ức, và cũng lấy đi của cậu một phần bản thân.
"Bà Sâm bảo có một người ở Cổ Loa biết về Rùa Vàng," Đào nhắc, khi hai người ngược dòng. "Mình tìm người ấy trước."
"Phải nhanh," Lành nói, ôm ngọn Đèn Cái yếu ớt. "Cẩn và Phản Đăng đã đi trước. Chúng cũng biết phải tìm Rùa Vàng, tìm chiếc lẫy. Nếu chúng lấy được lẫy trước, hoặc tệ hơn, nếu chúng dùng cách điểm lửa đã học để làm hỏng nghi thức gọi Rùa Vàng, thì mình mất cơ hội khóa lưới."
Cậu nhìn về phương Bắc, nơi có tòa thành Cổ Loa cổ kính và mọi câu trả lời còn lại. Cậu đã đi qua miền đất, Hạ Vọng, miền trời, Phủ Cả, miền núi, Thượng Ngàn, miền nước, cửa biển. Giờ cậu đi về cội nguồn, nơi Rùa Vàng đúc ấn, nơi lịch sử mất nước vì một kẻ phản bội, và nơi, có lẽ, cậu sẽ phải đối mặt với chính kẻ phản bội của mình.
Đào ngồi cạnh cậu, tay ôm cây đàn đã sờn dây vì bao ngày rong ruổi, mắt nhìn ra dòng nước đang cuộn chảy, lòng vừa lo âu vừa cố giữ vững một niềm tin mong manh rằng lần này, cả hai sẽ tìm được câu trả lời cuối cùng trước khi quá muộn.
Đêm dần buông xuống mặt sông, những ánh đèn dầu le lói từ vài chiếc thuyền chài xa xa như những đốm sao rơi lạc xuống mặt nước, gợi cho Lành nhớ lại đêm đầu tiên cậu chèo đò đưa vong trên sông Cái, khi cậu còn chưa biết mình sẽ đi xa đến nhường này, sẽ đánh đổi nhiều đến nhường này.
Sông nước trôi về Bắc, mang theo con thuyền nhỏ, hai con người, một ngọn đèn sắp tàn, và một cuộc đua với thời gian.
(Hết Quyển 4: Ra Khơi. Quyển 5: Lẫy Ấn Gãy.)
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 119 →