Bão tan. Thành Phố Không Đêm tan hoang, nhưng nhờ Lành, nhờ Chử Đồng Tử mở lối, phần lớn dân được cứu. Và một điều bất ngờ xảy ra sau bão: lần đầu tiên, thành phố chìm trong bóng tối.
Bão đã làm hỏng hệ thống điện. Cả thành phố mất điện, chìm vào đêm thật sự, cái đêm đầu tiên kể từ ngày nó được xây. Và lạ thay, trong bóng tối ấy, những người dân vốn lờ đờ mất hồn bắt đầu tỉnh lại. Không có ánh điện vĩnh cửu bào mòn, hồn họ được nghỉ. Họ nhìn nhau, lần đầu thật sự nhìn nhau, và khóc, và ôm nhau, như vừa tỉnh khỏi một giấc mê dài.
Trên những ban công cao tầng, dưới những con phố ngập bùn, người ta bắt đầu gọi tên nhau, những cái tên đã lâu không ai buồn nhắc tới giữa nhịp sống gấp gáp thường ngày. Có người đàn ông ôm lấy vợ mình giữa đường, khóc nức nở vì chợt nhận ra đã bao năm rồi họ chưa từng nhìn thẳng vào mắt nhau như thế.
Lành đứng lặng nhìn cảnh tượng ấy, lòng dâng lên một cảm giác lạ, vừa xót xa vì bao đau khổ thành phố vừa trải qua, vừa ấm áp vì lần đầu tiên cậu thấy nơi này có sự sống thật, không phải thứ ánh sáng nhân tạo bào mòn hồn người mà cậu từng chứng kiến khi mới đặt chân tới.
Ông Doanh, đứng giữa thành phố tối đen mà sống động, hiểu ra tất cả. "Cả đời tôi sợ bóng tối, xây thành phố này để xua nó đi," ông nói, nước mắt lăn dài. "Hóa ra chính bóng tối mới trả lại hồn cho người ta. Cậu nói đúng, Lành ạ. Không phải ánh sáng nhiều là tốt. Là ánh sáng vừa đủ, đủ để có ngày, có đêm, có nghỉ ngơi."
Lành, dù kiệt sức, mỉm cười. "Giờ ông tin rồi chứ?"
"Tin." Ông Doanh gật. "Và tôi sẽ dùng những gì còn lại của mình để sửa sai. Tôi sẽ giành lại tập đoàn từ tay Phản Đăng, sẽ không để thành phố sáng đèn vĩnh cửu nữa. Đèn vừa đủ thôi. Có tắt, có sáng. Như cậu nói."
Giọng ông run lên vì xúc động, đôi tay chai sạn của một người từng điều hành cả một đế chế tài chính giờ đây run rẩy như tay một ông lão bình thường. Cả đời ông theo đuổi ánh sáng như một thứ tôn giáo, và giờ, giữa đêm tối mịt mùng này, ông mới hiểu mình đã sai lầm đến nhường nào.
Xung quanh họ, những nhóm người dân bắt đầu tự phát thắp lên những đốm lửa nhỏ, nến, đèn dầu, bất cứ thứ gì cháy được, không phải để chống lại bóng tối, mà như một cách ăn mừng việc họ vừa tìm lại được chính mình. Cảnh tượng ấy, dưới mắt Lành, đẹp hơn bất cứ ánh đèn điện rực rỡ nào cậu từng thấy trong thành phố này.
Từng đốm lửa nhỏ lấp ló trong bóng tối như một bầu trời sao rơi xuống mặt đất, mỗi ngọn một màu ấm khác nhau, không đều, không hoàn hảo, nhưng sống động theo cách mà cả triệu bóng đèn điện đồng loạt bật sáng chưa từng làm được. Lành đứng lặng nhìn, lòng dâng lên một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa xót xa, vì cậu biết cái đẹp này chỉ mới vừa được cứu, và còn quá mong manh.
Có cụ già ngồi bên hiên nhà đổ nát, tay run run vuốt ve ngọn nến vừa thắp, mắt ầng ậng nước khi nhìn đám con cháu quây quần bên mình lần đầu tiên sau nhiều năm sống trong cùng một mái nhà mà chẳng ai để mắt tới ai. Cảnh tượng nhỏ bé ấy, giữa hàng trăm cảnh tương tự khắp thành phố, là minh chứng sống động nhất cho điều Lành vẫn tin từ đầu.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi. Cẩn và bọn Phản Đăng đã trốn thoát trong cơn bão, và chúng đã đi Cổ Loa, để giành chiếc lẫy Nỏ Thần trước. Con mắt dưới thành phố, dù không được bữa tiệc trọn vẹn, vẫn mở thêm một phần sau cơn bão. Và đứa bé trong đèn, sau khi gắng sức dẫn đường cứu Lành hai lần, giờ yếu đến mức ngọn lửa Đèn Cái chỉ còn leo lét.
"Em ơi," Lành áp ngọn đèn vào ngực, lo sợ. "Em gắng thêm chút nữa. Anh sắp tìm được lẫy, sắp khóa được lưới, sắp giải thoát cho em rồi. Đừng tắt vội."
Ngọn lửa lay động yếu ớt, như một lời đáp mệt mỏi. Lành siết chặt ngọn đèn trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm mong manh còn sót lại, và trong lòng cậu, niềm vui vừa mới nhen lên vì thành phố được cứu bỗng nhường chỗ cho một nỗi sốt ruột không dứt, thúc giục cậu phải lên đường ngay, trước khi ngọn lửa cuối cùng ấy tắt hẳn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 118 →