🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đào hát, nhưng Lành không về. Cậu đứng giữa nước, mắt trống hoác, sau giá Chử Đồng Tử, vị Bất Tử thứ hai cậu bắc.

Nước quanh cậu đã rút bớt, chỉ còn ngang gối, nhưng Lành vẫn đứng như một pho tượng bỏ quên giữa thành phố tan hoang, không lay động, không chớp mắt, như thể phần hồn đã trôi đi xa lắm, để lại cái xác đứng đó chờ một dòng nước khác cuốn nốt đi.

Cô nhớ lần ở vùng đập, khi giá Tản Viên cuốn cậu đi, cô đã nhờ đứa bé trong đèn dẫn đường. Lần này, giữa thành phố ngập nước, cô lại làm thế. Cô đặt tay lên ngọn Đèn Cái, giờ ánh lửa đã yếu hơn nhiều so với ngày đầu, và khấn: "Em bé ơi, lại giúp chị lần nữa. Dẫn chị tìm anh Lành. Anh ấy đi sâu quá rồi."

Ngọn Đèn Cái sáng lên, yếu ớt nhưng vẫn đáp. Bàn tay nhỏ của đứa bé lại nắm lấy tiếng hát của Đào, dẫn xuống cõi sâu. Và lần này, có cả ông Doanh, người vừa được cứu, quỳ bên cạnh trong làn nước còn ngập đến gối, nắm tay Lành, gọi: "Cậu giữ đèn ơi, cậu cứu cả thành phố này, cứu cả tôi. Đừng đi. Còn bao người cần cậu."

Ánh lửa xanh nhạt từ ngọn Đèn Cái run rẩy trong đêm mưa còn sót lại, như một sợi chỉ mảnh nối giữa hai bờ sống chết. Đào không dám chớp mắt, chỉ dồn hết hơi vào tiếng hát, cảm giác từng nốt nhạc của mình đang lần theo một con đường tối om không đáy.

Ba tiếng gọi, Đào, đứa bé trong đèn, và ông Doanh, cùng vọng xuống chỗ Lành chìm. Và cái "Lành" bé nhỏ, gần như tắt, nghe thấy. Không phải một sợi dây, mà ba sợi dây cùng kéo. Cậu lần theo, đi lên, chậm chạp, đau đớn, nhưng có thật.

Ông Doanh, dù vẫn còn run rẩy sau bao giờ hoạn nạn, không rời tay khỏi Lành nửa khắc, như thể chính sự hiện diện của mình cũng có thể góp thêm chút sức nặng giữ cậu ở lại cõi sống. Có lúc ông ngoái nhìn ngọn Đèn Cái đang leo lét, lòng thầm cầu khấn một lời cầu nguyện vụng về mà cả đời ông chưa từng thốt ra.

Lành tỉnh, sụp vào tay Đào, thở thoi thóp, người lạnh ngắt như vừa từ dưới nước vớt lên. Cậu nhìn cô, nhìn ông Doanh, nhìn ngọn đèn, và phải rất lâu mới ghép lại được mình là ai. Cậu đã mất thêm một mảng lớn, quên gần hết chuyện ở miền biển, quên cả việc đã thuyết phục được Thủy Tinh. Đào lại phải đọc sổ, hát, kể, ráp cậu lại từ đầu.

Da cậu tái nhợt dưới ánh đèn dầu ai đó vừa thắp lên gần đấy, môi run lập cập vì lạnh dù trời đã ngớt mưa từ lâu. Đào ôm chặt lấy cậu, cảm nhận từng nhịp tim yếu ớt đập dưới lồng ngực mình, và trong khoảnh khắc ấy cô chỉ ước có thể truyền bớt hơi ấm của mình sang cho cậu.

"Em thấy chưa," cậu thì thào, khi đã tỉnh hơn. "Lần này không phải mình em kéo anh về. Cả đứa bé, cả ông Doanh. Càng nhiều người giữ anh, anh càng không lạc mất. Đó là đường thứ ba, không chỉ chia lửa, mà chia cả việc giữ nhau."

Ngọn Đèn Cái trên tay Đào vẫn còn le lói, như một chứng nhân im lặng cho tất cả những gì vừa xảy ra, và cô chợt nhận ra chính đứa bé bên trong ngọn đèn ấy cũng đang góp một phần sức lực hiếm hoi còn lại của mình để giữ Lành không lạc mất lần nữa.

Đào khóc, vừa mừng vừa đau. Cậu về được, nhưng mỗi lần một khó hơn, mỗi lần mất nhiều hơn. Cô biết, chỉ còn vài giá Bất Tử nữa thôi, là đến một ngày không ai, dù bao nhiêu người cùng gọi, kéo được cậu về. Cô ôm cậu chặt hơn giữa dòng nước đang rút dần, như thể chỉ cần buông tay ra một chút, cậu sẽ lại trôi mất vào cõi tối kia lần nữa.

Ông Doanh lặng lẽ đứng dậy, cởi chiếc áo khoác còn tương đối khô của mình choàng lên vai Lành, rồi ra hiệu cho mấy người dân gần đó tìm chỗ trú tạm để cả ba có thể nghỉ ngơi. "Để tôi lo phần còn lại," ông nói với Đào, giọng đầy quyết tâm. "Cậu ấy đã cho thành phố này quá nhiều rồi. Giờ đến lượt tôi trả ơn."

Trong bóng tối vừa tan dần theo cơn bão, ba con người ngồi tựa vào nhau bên một góc phố ngập nước, không ai nói thêm lời nào nữa, chỉ có tiếng thở đều dần của Lành và tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên gần đó, như một nhịp đồng hồ đếm ngược âm thầm cho những giá Bất Tử còn lại phía trước.

Hết Chương 116

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 117
← TrướcTiếp →