🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trên mặt đất Thành Phố Không Đêm ngập nước, giữa cơn bão, Lành bắc giá Chử Đồng Tử.

Đào, vừa lên kịp từ tầng hầm cùng ông Doanh, ngồi sụp giữa nước, tóc dán bết vào mặt vì mưa, ôm đàn, hát thỉnh, một làn điệu cậu chưa từng nghe cô hát, làn điệu thỉnh một vị Bất Tử. Lành mở cửa lòng, và lần này cậu chọn dâng trọn, vì cứu cả một thành phố không thể chia chiếu.

Chử Đồng Tử giáng.

Khác với Tản Viên nặng như núi đè, Chử Đồng Tử đến nhẹ nhàng mà mênh mông, một sự hiện diện của kẻ từng nghèo đến không mảnh khố, rồi thành thần, kẻ hiểu nỗi khổ của dân thường, kẻ đi được giữa cõi sống và cõi chết. Lành, trong giá Chử Đồng Tử, cắm cây gậy thần xuống nước, chụp chiếc nón lên, và một điều kỳ diệu xảy ra: giữa biển nước mênh mông, những lối thoát hiện ra, những con đường khô nổi lên giữa dòng lũ, dẫn người sống lên chỗ cao.

Lành, giờ là Chử Đồng Tử, cảm nhận rõ cái nghèo khó tận cùng năm xưa của vị thần, cái ngày còn phải vùi mình trong cát vì không đủ một mảnh khố che thân, rồi cái phút được tiên nữ Tiên Dung thương mà kết duyên, hóa thành bất tử. Ký ức ấy không phải của cậu, nhưng nó tràn qua thân xác cậu êm như nước triều lên, không đè nghiến mà thấm dần, khiến cậu vừa run rẩy vừa an nhiên lạ thường.

Người dân thành phố, đang chới với trong nước, bám lấy những con đường thần kỳ ấy mà thoát, tiếng kêu cứu dần chuyển thành tiếng reo mừng lẫn trong tiếng mưa. Chử Đồng Tử, qua thân Lành, đi giữa cơn bão, gậy nón trong tay, mở lối cứu người, vớt vong, dẫn cả người sống lẫn người chết về chỗ an toàn. Nơi nào cậu đi qua, nước rẽ ra, ánh sáng dịu của Bất Tử xua tan cái lạnh rỗng.

Có người mẹ ôm chặt đứa con nhỏ trên con đường khô mới hiện, quỳ sụp xuống giữa dòng người đang chạy, chắp tay lạy về phía bóng áo the thấp thoáng phía trước, không biết mình đang lạy ai, chỉ biết đó là phép màu duy nhất giữ cho con mình còn sống đến sáng.

Trên một mái nhà ngập nửa chừng, mấy đứa trẻ đứng túm tụm nhìn theo bóng áo the đang rẽ nước, không hiểu vì sao con đường khô kỳ lạ ấy cứ nối dài mãi tới chỗ chúng đứng, chỉ biết reo lên mừng rỡ khi bàn chân trần chạm được vào đất khô ráo sau bao giờ ngâm mình trong nước lạnh.

Nhưng giá Bất Tử, dù là Chử Đồng Tử hiền hòa, vẫn lấy đi của Lành khủng khiếp. Cậu cứu được hàng nghìn người, nhưng mỗi bước đi, cái "Lành" lại mòn thêm, như một ngọn nến bị đốt cả hai đầu. Đào hát không ngừng, giữ cậu, giọng cô đã khản đi vì gào trong mưa gió, nhưng cô thấy rõ: lần này cậu chìm sâu, sâu như lần giá Tản Viên.

Mỗi con đường khô hiện ra khiến gương mặt Lành, dưới lớp hào quang của Chử Đồng Tử, thêm một phần xanh xao, đôi mắt cậu dần mất đi tiêu điểm, như một ngọn nến cháy quá nhanh chỉ để đổi lấy ánh sáng cho người khác. Đào nhìn thấy điều ấy từ xa, giữa tiếng đàn của chính mình, và lòng cô thắt lại từng nhịp.

Khi bão bắt đầu ngớt, vì cứu được nhiều người, con mắt không được bữa tiệc nó mong, ông trời cũ buộc Thủy Tinh rút bão, đến lúc xả giá, Chử Đồng Tử lui, và lại để Lành trống rỗng giữa thành phố ngập nước.

"Lành!" Đào lao đến, hát Giá Hồi. Nhưng cậu lậm quá sâu, lại thêm kiệt sức. Lần này, cô biết, nửa sau Giá Hồi của riêng cô có thể không đủ.

Ông Doanh, vẫn còn run rẩy vì cơn hoạn nạn vừa qua, cố lết đến gần, nhìn thân thể trống rỗng của Lành đứng giữa dòng nước đang rút, và ông chợt hiểu ra cái giá thật sự mà người giữ đèn ấy đang phải trả cho mỗi mạng người được cứu, một cái giá mà ông, dù giàu có đến đâu, cũng không thể nào gánh thay được.

Nước mưa vẫn nhỏ giọt từ mái những tòa nhà cao tầng xuống mặt đường loang loáng, và giữa cảnh tượng ấy, một người đàn ông từng coi tiền bạc là thước đo duy nhất của mọi giá trị, lần đầu tiên trong đời quỳ xuống bên một kẻ xa lạ, chỉ vì lòng biết ơn không thể nói thành lời.

Hết Chương 115

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 116
← TrướcTiếp →