🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trong khi Lành chuẩn bị bắc giá Chử Đồng Tử, dưới sức bão và nước dâng, đèn cả vùng cửa biển bắt đầu tắt hàng loạt.

Những ngọn lửa nhỏ Lành điểm cho dân chài, cả mạng lưới đường thứ ba mới gây dựng, bị nước nhấn chìm, từng ngọn một phụt tắt như những đốm sao rơi rụng trong mưa gió. Ở đền Cờn, Khằm và ông Từ Cộc chật vật giữ những ngọn còn lại, tay che gió, người ướt sũng, nhưng bão quá lớn. Mỗi ngọn lửa tắt là một mắt lưới hở, và cái lạnh rỗng tràn vào mạnh thêm, len qua từng khe cửa.

Gió gào qua mái đền Cờn như tiếng thú gầm, xé toạc từng tấm ngói cũ, mưa quất ngang mặt rát như roi quất. Ông Từ Cộc, người đã giữ đền qua bao mùa bão, vẫn chưa từng thấy trận nào dữ dội đến vậy. Ông nắm chặt cây gậy thờ, đứng chắn trước bàn thờ, miệng lẩm bẩm những câu khấn cũ, mắt không rời những đốm lửa đang chao đảo trước gió. Mỗi lần một ngọn tắt, ông thấy tim mình thắt lại, như thể chính máu thịt mình vừa mất đi một phần.

Tệ hơn, đúng như gã áo đen cảnh báo, Phản Đăng đã ra tay: ở vài làng, chúng dạy dân "điểm lửa xanh", giả làm người giúp đỡ trong bão, đưa cho dân những ngọn lửa xanh thay vì lửa thật. Dân hoảng loạn, không phân biệt được, cầm lấy trong tay run rẩy. Và mỗi ngọn lửa xanh ấy, thay vì giữ lưới, lại mở một lối nhỏ cho ông trời cũ.

Trong những căn nhà tranh xiêu vẹo ven đầm, người già lẫn trẻ nhỏ co ro dưới ánh lửa xanh lạ, không biết mình vừa mở một cánh cửa cho thứ gì đó không phải là sự cứu giúp. Có bà mẹ trẻ ôm con thơ, tay run run cầm ngọn lửa xanh vừa được "người lạ" trao, lòng vừa mừng vì tưởng thoát được cái lạnh, vừa thấy có gì đó sai sai mà không gọi tên được.

Khằm, giữa cơn bão ở đền Cờn, nhận ra điều này. Anh chạy khắp các làng, áo tơi bị gió giật tung, giơ cao ngọn đèn thật của mình, hét lên cảnh báo: "Đừng cầm lửa xanh! Lửa thật là lửa xanh nhạt, ấm! Lửa của chúng là xanh lạnh! Phân biệt đi, bà con ơi!" Một người thường, không dòng máu giữ đèn, giờ thành người dẫn dắt cả vùng phân biệt thật giả giữa cơn bão, giọng anh khản đi vì la hét át tiếng sóng.

Khằm đã chạy suốt từ nửa đêm, hai chân run lẩy bẩy vì lạnh và kiệt sức, nhưng anh không dám dừng. Anh nhớ lại ngày đầu Lành dạy anh cách nhìn ra ngọn lửa thật giữa trăm ngọn giả, khi ấy anh còn nghi ngờ chính mình có làm được không. Giờ giữa cơn bão, không còn thời gian để nghi ngờ nữa, chỉ có bàn chân lấm bùn chạy từ nhà này sang nhà khác, chỉ có giọng nói khản đặc gào lên giữa tiếng gió.

Lão Mù cũng góp sức theo cách của mình. Ông ngồi giữa đền Cờn, lắng nghe, tay chỉ ra từng hướng, và chỉ ra đâu là lửa xanh giả: "Nhà kia! Lửa nhà kia lạnh! Đổi đi!" Đôi tai mù của ông phân biệt được cái mà mắt thường không thấy, nhạy hơn bất cứ con mắt sáng nào giữa đêm bão.

Đền Cờn tối om, chỉ còn ánh nến chập chờn nơi bàn thờ, nhưng lão Mù ngồi đó vững như một gốc cây giữa bão, đôi tai già hướng ra bốn phía như một cái ăng ten sống. Có lúc ông ngừng lại, nghiêng đầu lắng thật kỹ, rồi mới hô lên hướng cần đổi, giọng ông đều đều, không hoảng loạn, như một ngọn hải đăng bằng âm thanh giữa đêm mưa gió mịt mù.

Cuộc chiến giữa lửa thật và lửa giả, giữa đường thứ ba của Lành và mưu của Phản Đăng, diễn ra ngay trong cơn bão, ở từng mái nhà, từng ngọn đèn. Và nó cho thấy một điều: đường thứ ba không chỉ là một phép màu của Lành. Nó sống hay chết là nhờ những người thường như Khằm, lão Mù, những người chịu hiểu, chịu phân biệt, chịu gánh, ngay cả khi trời đất đang sụp xuống quanh họ.

Đến gần sáng, khi cơn bão dịu bớt, Khằm đếm lại số ngọn lửa còn cháy trong vùng, thở phào khi thấy phần lớn vẫn giữ được, chỉ mất chừng một phần mười so với trước bão. Anh ngồi phịch xuống bậc thềm đền Cờn, người ướt sũng và kiệt sức, nhưng lòng tràn đầy một niềm tự hào chưa từng có trong đời mình.

Xa xa, tiếng sóng vẫn gầm gừ ngoài khơi, nhưng trong lòng đền, hơi ấm của những ngọn lửa còn sống sót lan tỏa như một lời hứa rằng đêm nay, dù mất mát, đường thứ ba vẫn chưa bị bẻ gãy.

Hết Chương 114

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 115
← TrướcTiếp →