Nhưng cuộc gặp với Ông Vọng bị cắt ngang. Trên mặt đất, cơn bão của Thủy Tinh ập tới, sớm hơn lời hẹn.
Cả tầng hầm rung chuyển. Bụi đất và những mảnh vữa nhỏ rơi lả tả từ trần hầm xuống, tiếng ầm ầm từ đâu đó phía trên vọng xuống như tiếng trời gầm. Nước sông Cái, bị Thủy Tinh dâng lên, bắt đầu tràn vào các khe nứt, đầu tiên chỉ là những dòng nhỏ rỉ qua kẽ đá, rồi nhanh chóng thành những vòi nước bắn tung tóe, chảy xối xả xuống nền hầm. Lành cảm nhận được ngay: đây không phải Thủy Tinh tự ý. Cái lạnh rỗng của ông trời cũ đang giật dây ngài lần nữa, ép ngài dâng bão bất chấp lời hứa với Lành.
"Ông trời cũ ép Thủy Tinh," Lành hét, cố át đi tiếng nước gầm réo và tiếng đá vỡ vụn xung quanh. "Nó không chờ nữa! Nó muốn nhấn chìm cả thành phố ngay bây giờ, hiến tất cả cho con mắt!"
Trên thành phố, nước biển và nước sông cùng dâng, tràn vào các đường phố rực đèn. Hàng vạn người, vốn đã lờ đờ mất hồn, hoảng loạn chạy trốn, nhưng nước dâng quá nhanh. Tiếng la hét, tiếng còi báo động, tiếng nước cuốn phăng những vật dụng, tất cả hòa vào nhau thành một mớ âm thanh hỗn loạn vọng xuống tận đáy hầm nơi Lành đang đứng. Và mỗi người chết đuối, mỗi linh hồn lìa đời trong cơn bão, đều bị con mắt dưới đáy hút lấy. Một bữa tiệc khổng lồ đang bắt đầu.
Lành đứng giữa tầng hầm ngập nước, trước mặt là Cẩn và bọn Phản Đăng, bên cạnh là ông Doanh bị trói, Đào ôm đàn, và dưới chân là con mắt đang mở rộng từng khắc. Nước đã ngập đến mắt cá chân cậu, lạnh buốt, và mỗi giây trôi qua cậu lại cảm nhận rõ hơn cái sức hút kỳ dị từ phía con mắt, như một cơn đói đang lớn dần, chờ nuốt trọn tất cả những gì sắp chết trên mặt đất kia. Cậu phải quyết định trong tích tắc: cứu ông Doanh, chống bão, hay đối mặt Ông Vọng dưới kia.
"Đào, cởi trói cho ông Doanh!" cậu hét. "Tôi phải lên trên chặn bão, kẻo cả thành phố chết, con mắt mở hẳn!"
Trước khi lao đi, cậu ngoái nhìn Đào một lần, ánh mắt cả hai chạm nhau trong tích tắc, không cần lời nào, chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối rằng dù chuyện gì xảy ra, họ vẫn sẽ tìm được đường về với nhau, như đã từng bao lần trước đó giữa những giá đồng chênh vênh nhất. Cậu lao ngược lên mặt đất, giữa cơn bão gào thét. Gió quật ngang người cậu ngay khi vừa ló đầu khỏi lối lên, mưa xối xả như hàng ngàn mũi kim quất vào da thịt, và tiếng sấm nổ liên hồi trên bầu trời đen kịt khiến cả thành phố rực đèn bỗng chốc trở nên bé nhỏ, tội nghiệp trước cơn thịnh nộ của biển cả. Nước đã ngập đến thắt lưng các con phố. Người chết đuối khắp nơi. Ánh đèn néon vẫn cố gắng lóe sáng qua làn nước đục ngầu, tạo nên một khung cảnh vừa kỳ dị vừa bi thảm, những sắc màu rực rỡ phản chiếu trên mặt nước đang nuốt dần sự sống của cả một thành phố. Lành biết một giá Quan Lớn không đủ chặn cơn bão được chính ông trời cũ tiếp sức. Cậu cần một giá Tứ Bất Tử nữa.
Nhưng giá Tản Viên dời non thì hợp với lũ trên cạn, không hợp với bão biển và một thành phố đầy người cần cứu. Cậu cần một vị khác. Một vị đi được giữa hai cõi, cứu được người giữa nước, mở được lối thoát giữa tuyệt vọng.
Cậu nhớ sổ cái. Chử Đồng Tử, một trong Tứ Bất Tử, vị thần của kẻ nghèo, của giao thương âm dương, của phép màu gậy nón, người đi được giữa hai cõi và dựng cả tòa thành trong một đêm.
Cậu ngoái đầu nhìn xuống lối vào tầng hầm, nơi Đào và ông Doanh vừa thoát khỏi vòng vây của Cẩn, hy vọng cả hai đã kịp tìm được chỗ trú an toàn trước khi nước dâng cao hơn nữa. "Đào!" cậu gọi xuống. "Lên đây! Thỉnh Chử Đồng Tử! Tôi phải mở lối cứu người!"
Nước đã dâng ngang ngực cậu, từng đợt sóng xô đẩy khiến cậu phải bám chặt vào một cột đèn đường mới trụ vững được. Xa xa, tiếng người kêu cứu vọng lại từ khắp các ngả phố, hòa lẫn với tiếng còi báo động rền rĩ vô ích giữa cơn cuồng nộ của nước, và Lành hiểu rằng thời gian để cậu quyết định chỉ còn tính bằng từng nhịp tim đập.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 114 →