🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lành và Đào trở lại Thành Phố Không Đêm, lần này không phải để điều tra, mà để cứu một người khỏi miệng con mắt.

Họ lẻn vào qua xóm chài rìa thành phố, rồi theo lối ngầm mà ông Doanh từng chỉ, xuống tầng hầm sâu dưới lòng đất, nơi con mắt nằm. Bước chân họ vang lên khe khẽ trên nền bê tông ẩm ướt, tiếng vọng lại từ những bức tường xa lạ khiến cả hai phải đi sát vào nhau, không ai bảo ai, cùng nắm chặt tay như để trấn an chính mình. Càng xuống sâu, cái lạnh rỗng càng khủng khiếp, thấm qua từng lớp áo, và ánh vàng đục của con mắt hắt lên qua các khe nứt, nhuộm mọi thứ một màu bệnh hoạn, như thể chính không khí cũng đang thối rữa.

Đào bám chặt lấy tay áo Lành, hơi thở gấp gáp, mắt liên tục đảo quanh những góc tối nơi bóng tối dường như đặc quánh lại thành một thứ có thể chạm được. Cô chưa từng đến gần con mắt đến thế, và cái cảm giác bị theo dõi, bị nuốt chửng từng chút một cứ bám riết lấy cô suốt quãng đường đi xuống, khiến từng bước chân đều nặng nề như lội trong bùn.

Mỗi bước chân sâu hơn vào lòng đất, Lành lại thấy ngọn Đèn Cái trước ngực nóng bừng lên, như đang phản ứng lại với sự hiện diện của con mắt, một thứ quyền năng đối nghịch mà cậu chưa từng cảm nhận rõ đến thế. Cậu siết chặt tay Đào một lần, ngầm trấn an cô và cũng để trấn an chính mình, trước khi họ rẽ vào một hành lang hẹp dẫn thẳng tới nơi phát ra thứ ánh sáng vàng bệnh hoạn ấy.

Họ tìm thấy ông Doanh bị trói trong một gian hầm, ngay bên mép một vực nứt lớn, qua đó nhìn thẳng xuống con mắt khổng lồ dưới đáy sông. Bọn Phản Đăng định đẩy ông xuống đó, hiến cho con mắt.

"Cậu... cậu điên à, quay lại đây làm gì," ông Doanh thều thào khi thấy Lành, giọng khản đặc vì đã la hét trong tuyệt vọng. Gương mặt ông hốc hác, quần áo rách bươm, vết bầm tím hằn rõ trên cổ tay nơi bị trói chặt quá lâu. "Đây là bẫy. Chúng biết cậu sẽ đến cứu tôi."

Đúng lúc ấy, từ bóng tối, gã chỉ huy Phản Đăng mới bước ra, và Lành sững sờ nhận ra đó là Cẩn. Chàng trai "thành thật" giờ khoác đồ đen, gương mặt vẫn còn nét người, nhưng ánh mắt đã lạnh. "Em xin lỗi, anh Lành," Cẩn nói, và lạ thay, giọng anh ta có chút run, chút thật. "Em quý anh thật đấy. Nhưng em là người của thầy Vọng từ đầu. Cha em đúng là người giữ đèn, đền làng em đúng là bị nước nhấn chìm. Nhưng thứ giết cha em không phải nước. Là cái lưới này. Ông bắc giá tới mất hết mình, hóa đồng dại, ngay trước khi đền chìm hẳn. Em hận cái lưới. Em muốn dập nó. Nên em theo thầy Vọng."

Trong khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi ấy, Lành nhìn kỹ lại gương mặt Cẩn, cố tìm xem còn sót lại chút gì của chàng trai từng cười đùa bên bếp lửa đền Cờn hay không, nhưng chỉ thấy một lớp băng mỏng phủ lên đôi mắt vốn từng ấm áp. "Vậy em hiến ông Doanh, dụ anh vào đây, để làm gì?" Lành hỏi, vừa cảnh giác vừa đau, giọng run lên không kìm được.

"Để anh thấy." Cẩn chỉ xuống con mắt, ánh vàng đục hắt lên gương mặt anh thành những vệt sáng tối chập chờn. "Thầy Vọng không muốn giết anh. Thầy muốn anh tự nguyện. Thầy bảo: cho hắn thấy con mắt, cho hắn thấy đứa bé trong đèn mỏi mệt thế nào, cho hắn thấy cứ chống cự thì người người sẽ chết như ông Doanh. Rồi hắn sẽ tự hiểu, tự buông. Anh Lành, thầy Vọng đang đợi anh ngay dưới kia. Thầy muốn nói chuyện với anh, lần cuối. Bên miệng con mắt."

Ánh sáng vàng đục từ con mắt vẫn hắt lên không ngừng, nhuộm cả gian hầm trong một thứ ánh sáng bệnh hoạn khiến mọi gương mặt trông như đã chết nửa phần, và giữa khung cảnh ấy, sự phản bội của Cẩn càng trở nên lạnh lẽo, càng khó chấp nhận hơn bao giờ hết. Đào đứng sau lưng Lành, tay siết chặt cây đàn, nhìn Cẩn với ánh mắt vừa đau đớn vừa giận dữ, không thể tin nổi người mình từng coi như em trai lại có thể đứng đó, lạnh lùng chỉ tay xuống cái vực đang chờ nuốt chửng người ân nhân của cả bọn. Cô liếc nhìn ông Doanh vẫn còn bị trói bên mép vực, rồi lại nhìn Lành, lòng thầm cầu mong cậu sẽ tìm ra cách vượt qua cái bẫy tinh vi này mà không phải trả giá bằng chính bản thân mình.

Hết Chương 112

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 113
← TrướcTiếp →