🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Giữa lúc rối ren, tin dữ từ Thành Phố Không Đêm đưa tới: ông Doanh đã bị bắt.

Người liên lạc của ông Doanh, một người làm công trung thành, tìm đến đền Cờn, kiệt sức, chân bước loạng choạng như vừa chạy suốt cả ngày đường. Áo anh ta rách toạc một bên vai, mồ hôi lẫn bụi đường bết đầy trên mặt, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và hoảng loạn. Anh ta khuỵu xuống ngay trước cửa đền, phải để dân chài đỡ dậy, rót nước cho uống mới đủ sức nói tiếp câu chuyện. "Phe Phản Đăng trong tập đoàn đã chiếm hết quyền," anh ta thở dốc, ngực phập phồng. "Ông Doanh định công khai chuyện thành phố không đêm đánh thức cái gì đó, định kêu gọi tắt bớt đèn. Họ vu cho ông tội phá hoại, nhốt ông lại. Họ định... họ định đưa ông xuống tầng hầm dưới thành phố, chỗ con mắt, để hiến ông."

Lành nắm chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến đau. Ông Doanh, người cha mất con, đã đổi lòng, đã đổ máu vì cậu, giờ sắp bị hiến cho ông trời cũ. "Họ hiến ông ấy để làm gì?"

"Để mở con mắt nhanh hơn," ông Từ Cộc đoán, mặt nặng nề, đôi mắt nheo lại như đang tính toán điều gì đó cay đắng. "Một linh hồn người sống, lại là người có địa vị, nhiều sinh khí, hiến cho con mắt là một miếng mồi lớn. Chúng đẩy nhanh việc đánh thức ông trời cũ."

Bên ngoài đền, sóng biển vẫn vỗ đều, thản nhiên như chưa hề hay biết đến cái tin dữ vừa ập tới, và sự thản nhiên ấy càng khiến Lành thấy lòng mình như bị xé làm đôi, một nửa muốn lao ngay đến Thành Phố Không Đêm, một nửa biết rõ Cổ Loa không thể chờ thêm nữa. Lành đứng giữa hai lựa chọn xé lòng. Một bên là Cổ Loa, chiếc lẫy Nỏ Thần, chìa khóa khóa cả lưới, mà Phản Đăng đang đến lấy trước. Một bên là Thành Phố Không Đêm, ông Doanh sắp bị hiến, cứu được thì cứu một mạng, mà có khi sa vào bẫy giữa hang ổ địch. Cậu nhắm mắt một thoáng, cố nghe ngóng tiếng lòng mình giữa hai tiếng gọi, hai bên đều nặng như nhau, đều là những món nợ cậu không thể ngoảnh mặt làm ngơ.

Cậu nghĩ đến gương mặt ông Doanh lần đầu gặp, lạnh lùng, xa cách, rồi nghĩ đến cái đêm ông lặng lẽ giúp họ trốn khỏi tầng hầm con mắt, đánh đổi cả vị trí lẫn an toàn của bản thân. Một người như thế không đáng bị bỏ rơi giữa lúc nguy khốn nhất. "Tôi không bỏ ông Doanh," Lành quyết, mở mắt, giọng dứt khoát. "Ông ấy cứu tôi, đổi cả sự nghiệp, cả mạng sống. Tôi không để ông ấy bị hiến."

"Nhưng Cổ Loa thì sao?" Khằm lo lắng, nhìn về hướng Bắc xa xăm.

"Mình chia ra." Lành nhìn nhóm. "Khằm, cậu và ông Từ Cộc dẫn dân chài, giữ đền Cờn, giữ mạng lưới lửa miền biển, đề phòng Phản Đăng dạy dân điểm lửa xanh. Tôi và Đào vào thành phố cứu ông Doanh. Cứu xong, mình mới đi Cổ Loa được." Cậu siết tay Đào. "Lần này nguy hiểm lắm. Vào tận hang con mắt. Em chắc đi với anh chứ?"

Đào gật không do dự. "Anh vào đâu em theo đó. Không có em, ai hát anh về?"

Khằm nắm chặt tay Lành trước lúc chia tay, ánh mắt kiên định. "Anh yên tâm. Ở đây có tôi và ông Từ Cộc, cùng cả trăm ngọn lửa dân chài đã thắp. Cái mạng lưới này giờ không còn mong manh như hồi anh mới điểm cho tôi ngọn đầu tiên nữa." Chàng trai miền núi liếc nhìn cây nỏ dựng bên vách đền, thứ vũ khí anh đã mang theo từ Bắc Lệ, rồi lại nhìn ra biển, nơi hàng trăm ngọn lửa nhỏ vẫn le lói trong đêm dọc theo bờ cát, như một dải sao rơi xuống trần gian. Anh biết phần việc của mình ở đây không kém phần quan trọng, giữ cho cái mạng lưới ấy không bị đứt gãy trong lúc Lành vắng mặt, giữ cho đền Cờn và cả vùng cửa biển này đứng vững trước bất cứ đòn phản công nào mà Phản Đăng có thể tung ra.

Lành gật đầu, siết chặt vai người bạn miền núi một lần cuối, rồi cùng Đào lên đường ngay trong đêm, để lại phía sau đền Cờn với Khằm và ông Từ Cộc, hai người sẽ giữ vững ngọn lửa nơi cửa biển trong lúc cậu dấn thân vào lòng thành phố tăm tối.

Hết Chương 111

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 112
← TrướcTiếp →