🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lành bày một kế: cho Cẩn tin một tin giả, để gài bẫy Phản Đăng và lộ ra kẻ chủ mưu.

Cậu cố tình để Cẩn "nghe lén" rằng nhóm sẽ rời đền Cờn về Cổ Loa qua đường biển vào đêm rằm, mang theo Đèn Cái, và rằng Đào sẽ đi một mình ra mũi đá phía Bắc để "tập Giá Hồi" mỗi đêm. Mồi nhử: Đèn Cái và Đào, hai thứ Phản Đăng thèm nhất, được thả ra như miếng mồi câu, tự nhiên đến mức chính Lành cũng thấy lòng thắt lại khi diễn cảnh ấy trước mặt Cẩn.

Suốt hai ngày trước đêm rằm, Lành phải cố giữ vẻ mặt như thường, vẫn dạy Cẩn, vẫn trò chuyện với anh ta như chưa từng có chuyện gì xảy ra, dù mỗi lần nhìn vào gương mặt tươi cười ấy, cậu lại thấy một cơn buồn nôn nhẹ dâng lên trong lòng. Đào cũng phải diễn, phải tỏ ra như thường lệ, dù tay cô nhiều lúc run lên khi phải đứng gần Cẩn, người mà cô từng coi như em trai.

Quả nhiên, đêm rằm, một toán đồng-dại do gã áo đen mặt phẳng lì dẫn đầu, mò đến mũi đá phía Bắc dưới ánh trăng, định bắt Đào. Trăng rằm sáng vằng vặc, rải một lớp bạc lên mặt biển, và trong cái ánh sáng lạnh lẽo ấy, những bóng đồng-dại di chuyển lặng lẽ như một đàn quỷ không chân, không một tiếng động, chỉ có hơi lạnh tỏa ra từ chúng khiến cỏ cây quanh đó héo rũ. Nhưng chờ chúng ở đó không phải Đào, mà là Lành, đã bắc sẵn giá Quan Lớn và Ông Lốt, cùng Khằm và dân chài cầm những ngọn lửa nhỏ, nấp sẵn sau các mỏm đá.

"Bẫy!" gã áo đen nhận ra, nhưng muộn. Lành vung tay, nước biển cuộn lên trói chân đám đồng-dại. Những ngọn lửa nhỏ của dân chài vây quanh, tạo thành một vòng sáng khiến lửa xanh của đồng-dại yếu đi, lép vế trước ánh sáng ấm áp bao vây tứ phía. Lần đầu, mạng lưới dân thường, đường thứ ba, phát huy sức mạnh tập thể, áp chế được Phản Đăng ngay trên chính sân nhà của chúng.

Trên bãi cát, những sợi dây trói đồng-dại lấp lánh dưới ánh trăng, và tiếng rên rỉ yếu ớt của chúng hòa vào tiếng sóng, tạo nên một khung cảnh vừa nhẹ nhõm vừa rợn người, như thể chiến thắng này chỉ là một màn dạo đầu cho những gì còn khốc liệt hơn phía trước. Gã áo đen bị bắt sống, tay chân bị dây thừng ngư dân trói chặt. Nhưng khi Lành tra hỏi, hắn chỉ cười cái nụ cười vô hồn. "Bắt ta cũng vô ích. Ta chỉ là một cái loa. Còn thằng Cẩn, nó đã gửi cách điểm lửa về cho thầy Vọng rồi. Và thầy đã có kế. Các ngươi tưởng chia lửa cho dân là hay à? Thầy sẽ dạy dân điểm lửa xanh. Mỗi ngọn lửa các ngươi thắp, thầy sẽ biến thành một con mắt nhỏ của ông trời cũ. Đường thứ ba của các ngươi sẽ thành lưới của chúng ta."

Lành lạnh người, tay siết chặt vạt áo. Điều cậu sợ đã thành thật. Cậu nhìn xuống những ngọn lửa nhỏ vẫn đang cháy quanh bãi đá, và trong khoảnh khắc ấy, cậu chợt thấy chúng mong manh biết bao, chỉ một sơ hở nhỏ cũng có thể biến thành công cụ hủy diệt trong tay kẻ thù. Nhưng gã áo đen nói thêm một câu, hé lộ điều quan trọng: "Còn thằng Cẩn... nó không trốn cùng các ngươi đâu. Giờ này nó đang trên đường về Cổ Loa trước các ngươi. Để chờ sẵn. Vì thầy Vọng biết các ngươi sẽ tới đó tìm Rùa Vàng. Và thầy sẽ lấy chiếc lẫy trước các ngươi."

Lành đứng lặng một thoáng, nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực, cảm giác như cả một khối đá vừa đè nặng thêm lên vai. Trong đầu cậu, hình ảnh chiếc lẫy Nỏ Thần và gương mặt Cẩn cứ đan xen nhau, một bài toán về niềm tin đã bị phản bội và một cuộc đua không thể chậm trễ thêm dù chỉ một khắc. Cổ Loa. Rùa Vàng. Chiếc lẫy. Phản Đăng đã biết hết, và đang đến đó trước. Cuộc đua về chiếc lẫy Nỏ Thần đã bắt đầu, và Lành đang chậm một bước.

Đào đứng lặng bên đám đồng-dại vừa bị trói, tay vẫn còn run vì căng thẳng trận vừa rồi, nhưng ánh mắt cô đã rực lên một quyết tâm mới. "Vậy thì mình phải đi ngay đêm nay," cô nói, giọng dứt khoát. "Không thể chậm hơn được nữa. Mỗi khắc chậm trễ là một khắc Phản Đăng tiến gần hơn đến chiếc lẫy."

Hết Chương 110

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 111
← TrướcTiếp →