🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lành không đánh động ngay. Cậu lặng lẽ trở về, lòng ngổn ngang, và suốt đêm không ngủ, nằm nhìn trần nhà, nghĩ về câu chuyện Mỵ Châu, Trọng Thủy mà ông Từ Cộc từng kể bên bếp lửa đền Cờn.

Bên ngoài, sóng vẫn vỗ đều vào ghềnh đá, một nhịp điệu quen thuộc mà đêm nay bỗng nghe xa lạ, như thể chính ngôi đền cũng đang thức cùng cậu, cũng đang nặng trĩu một điều gì đó không tên. Lành trở mình hết bên này sang bên kia, mắt mở trừng trừng trong bóng tối, tai vẫn dỏng lên nghe ngóng từng tiếng động nhỏ, sợ rằng Cẩn sẽ ra tay ngay trong đêm nay.

Trọng Thủy lấy Mỵ Châu, không phải vì yêu, mà để dò bí mật nỏ thần. Mỵ Châu cả tin, chỉ cho chồng xem nỏ, để rồi mất nước, mất mạng. Nhưng truyền thuyết kể, Trọng Thủy sau cùng hối hận, nhảy xuống giếng tự vẫn, kẻ phản bội cũng có lúc dằn vặt. Lành tự hỏi: Cẩn có chút lương tâm nào không, hay đã là đồng-dại hoàn toàn, chỉ còn cái vỏ người bọc lấy một thứ đã chết bên trong?

Trời hửng sáng, ánh nắng đầu tiên len qua khe cửa, nhưng lòng Lành vẫn còn nặng nề như thể vẫn đang chìm trong đêm tối vừa qua. Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ phải nghi ngờ chính người mình đã dốc lòng dạy dỗ, và cái cảm giác ấy để lại một vết xước âm ỉ, khó lành hơn bất cứ vết thương ngoài da nào. Sáng hôm sau, cậu bàn riêng với Đào, Khằm, ông Từ Cộc và lão Mù, cả năm người ngồi quây quần trong gian đền vắng. Ánh sáng ban mai len qua cửa sổ, nhưng không khí trong gian đền lại nặng nề khác thường, như thể mọi người đều cảm nhận được có chuyện chẳng lành sắp được nói ra. "Cẩn là gián điệp của Phản Đăng. Đêm qua tôi nghe nó báo cáo. Nó đã học được cách điểm lửa, biết kế hoạch về Cổ Loa, và..." cậu nhìn Đào, giọng nghẹn lại, "...nó biết Đào là sợi dây kéo tôi về. Chúng định diệt Đào, để tôi không về được từ giá cao."

Đào tái mặt, nhưng không sợ hãi mà phẫn nộ, hai tay siết chặt vạt áo. "Cái thằng ấy! Tôi đã dạy nó hát, coi nó như em!"

"Đừng đánh rắn động cỏ," ông Từ Cộc trầm ngâm, gõ nhẹ đầu nạng gỗ xuống nền đất. "Nó đã biết nhiều rồi. Nếu ta bắt nó, Phản Đăng biết bị lộ, sẽ đổi kế. Chi bằng ta dùng ngược nó, cho nó tin tin giả, dẫn chúng vào bẫy."

Lành gật, nhưng lòng nặng trĩu. "Vấn đề là nó đã học được cách điểm lửa. Nếu Phản Đăng biết cách điểm lửa, chúng có thể làm ngược, thay vì điểm lửa thật, chúng 'điểm lửa xanh' cho dân, biến cả mạng lưới dân thường của tôi thành mạng lưới của ông trời cũ. Đường thứ ba của tôi có thể bị dùng để chống lại chính tôi."

Đó là cái giá của sự cả tin. Lành đã trao đường thứ ba, niềm hy vọng của cậu, vào tay một kẻ phản bội. Giờ niềm hy vọng ấy có thể thành vũ khí của kẻ thù. Như chiếc nỏ thần, một khi lọt vào tay địch, quay lại diệt chính người làm ra nó. Cậu siết chặt hai tay lại với nhau trên đầu gối, cố kìm nén cái cảm giác vừa tự trách vừa bất lực đang cuộn lên trong lòng, tự hỏi liệu có bao nhiêu điều khác mình đã vô tình để lộ ra mà chưa hề hay biết.

"Tôi phải sửa sai," Lành nói, giọng cứng lại, mắt nhìn thẳng ra cửa đền, nơi biển đang gầm gừ ngoài xa. "Và tôi phải bảo vệ Đào bằng mọi giá. Nó là điểm yếu của tôi, nhưng cũng là sức mạnh của tôi. Không ai được đụng đến cô ấy."

Ông Từ Cộc nhìn cả nhóm, ánh mắt trầm ngâm như đang tính toán từng nước đi tiếp theo, hiểu rằng từ giờ trở đi, mọi hành động của họ đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng hơn, vì kẻ thù giờ đã đứng ngay trong lòng họ. Khằm nắm chặt cây nỏ đặt bên chân, giọng trầm hẳn xuống. "Anh Lành, để tôi với ông Từ Cộc lo phần canh gác. Anh với chị Đào cứ lo tính kế, chúng tôi sẽ không để bất cứ đứa nào lại gần chị ấy nửa bước." Lão Mù gật đầu tán đồng, đôi tai mù của lão đã sẵn sàng lắng nghe từng động tĩnh nhỏ nhất trong đêm tối.

Hết Chương 109

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 110
← TrướcTiếp →