Cẩn càng ngày càng được tin tưởng. Anh học cách điểm lửa, cách dẫn vong, ghi chép cẩn thận mọi điều Lành dạy, nói rằng để "sau này giúp gây dựng lại các đền". Lành, cảm động trước sự ham học, dạy anh gần hết, không giấu điều gì.
Ngày ngày, anh dậy sớm quét dọn sân đền, tối đến lại ngồi cặm cụi chép lại những bài văn thỉnh Đào vừa dạy, chữ viết nắn nót, cẩn thận, không sót một dấu câu. Cẩn là một chàng trai khéo léo, luôn tươi cười, tay chân nhanh nhẹn khi phụ giúp việc đền, miệng lúc nào cũng ngọt ngào những lời hỏi han quan tâm. Ai cũng quý anh, từ ông Từ Cộc đến dân chài quanh vùng, chỉ trừ lão Mù, người từ ngày đầu đã có một linh cảm không lành mà không ai để tâm tới.
Chỉ có lão Mù vẫn cảnh giác. Một đêm, lão lại kéo Lành ra, giọng thì thầm dưới bóng cây bàng già. "Cái hơi lạnh quanh thằng Cẩn đậm hơn rồi. Và tôi nghe được thứ này: mấy đêm nay, sau khi mọi người ngủ, nó lẻn ra bãi biển, thì thầm với ai đó. Tôi không nghe rõ lời, nhưng giọng nó nói chuyện với cái hơi lạnh, với lửa xanh."
Lành nhớ lại từng buổi tối Cẩn ngồi bên bếp lửa, cười nói, kể chuyện cha mình, và trong lòng cậu dấy lên một sự hoài nghi mà cậu ghét phải thừa nhận, vì nó đi ngược lại tất cả những gì cậu muốn tin về con người. Nhưng lời lão Mù nói không phải chuyện đùa, và cậu không thể để tình cảm che mờ lý trí lần nữa. Lần này Lành không gạt đi. Cậu bắt đầu để ý, quan sát từng cử chỉ nhỏ của Cẩn suốt mấy ngày sau đó. Cậu nhận ra mình đã quá tin người, đã để tình cảm quý mến che mờ những dấu hiệu lẽ ra phải khiến cậu cảnh giác từ sớm hơn. Và cậu nhận ra những điều trước đây bỏ qua: Cẩn luôn hỏi về đường đi sắp tới, về kế hoạch về Cổ Loa, về điểm yếu của Đèn Cái, về cách Giá Hồi kéo cậu về. Những câu hỏi của một người muốn học, hoặc của một kẻ muốn dò, và cậu không còn chắc đâu là ranh giới giữa hai điều ấy nữa.
Đêm ấy, Lành giả vờ ngủ, rồi lặng lẽ theo Cẩn ra bãi biển, chân trần giẫm êm lên cát ướt để không phát ra tiếng động. Trăng khuyết treo lơ lửng trên nền trời, hắt một thứ ánh sáng bạc nhợt nhạt xuống mặt cát, đủ để Lành nhìn rõ bóng Cẩn phía trước mà không bị phát hiện. Tim cậu đập thình thịch, không phải vì sợ, mà vì một nỗi bất an đang dần lớn lên thành sự thật cậu không muốn đối diện.
Và cậu thấy. Cẩn ngồi bên một ngọn lửa xanh, không phải ngọn đèn Lành điểm cho anh, mà một ngọn lửa xanh của ông trời cũ, giấu trong tay áo. Anh thì thầm vào nó, báo cáo, giọng đều đều như đọc báo cáo cho ai đó ghi chép: "...họ sẽ về Cổ Loa sau bão, tìm Rùa Vàng xin lẫy. Cách điểm lửa, tôi học được rồi, sẽ gửi về. Và Giá Hồi, sợi dây kéo hắn về, là con bé cung văn. Diệt con bé, là hắn không về được từ giá cao nữa..."
Lành đứng chết lặng trong bóng tối, tim như ngừng đập một nhịp. Lão Mù đúng. Cẩn là người của Phản Đăng. Một Trọng Thủy thời nay, đến làm thân, học hết bí mật, để rồi phản. Và cậu, như An Dương Vương cả tin, đã rải lông ngỗng suốt đường, chỉ cho kẻ thù mọi điều, không hề hay biết.
Đau nhất là câu cuối Cẩn nói: diệt Đào, thì Lành không còn đường về. Kẻ thù đã tìm ra điểm yếu chí tử của cậu, và cậu chỉ đứng đó, bất động, nghe rõ mồn một cái điểm yếu ấy bị gọi tên. Một cơn giận dữ pha lẫn nỗi sợ hãi lạnh buốt trào lên trong ngực cậu, mạnh đến mức cậu phải cắn chặt răng để không hét lên, không lao ra chụp lấy Cẩn ngay lúc đó.
Cậu lặng lẽ lùi lại từng bước, hai tay run rẩy bám vào một gốc dừa gần đó để giữ thăng bằng, đầu óc quay cuồng giữa nỗi giận và nỗi đau. Người mà cậu tin tưởng, dạy dỗ, coi như em, hóa ra suốt bao ngày qua chỉ đang gặm nhấm cậu từ bên trong, chờ đúng thời điểm để cắn xé điều cậu trân quý nhất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 109 →