🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trong lúc tìm hiểu vì sao lưới miền biển yếu đến thế, ông Từ Cộc đưa Lành xem một thứ trong hầm đền Cờn: một cuốn sổ cổ ghi về các "lẫy" giữ lưới vùng này.

Căn hầm nhỏ nằm sâu dưới chính điện, phải chui qua một lối đi hẹp chỉ vừa một người, ẩm thấp và tối, mùi mốc meo của giấy cũ và gỗ mục quyện vào nhau. Ông Từ Cộc chống nạng, dò dẫm từng bước xuống bậc thang đá trơn trượt, tay kia cầm ngọn đèn dầu nhỏ soi đường, ánh sáng vàng vọt run rẩy theo từng nhịp thở của ông. Lành theo sau, cảm nhận rõ không khí lạnh lẽo, nặng nề của căn hầm dường như đã giữ kín một bí mật suốt hàng trăm năm.

"Lưới miền biển này lẽ ra phải mạnh," ông Từ Cộc giảng. "Có Mẫu Thoải, có Quan Lớn, có Ông Lốt trấn. Nhưng nó cứ yếu, cứ rách. Tôi không hiểu vì sao, đến khi đọc cuốn này." Ông chỉ một trang, giấy đã ố vàng, mực đã nhạt gần hết, chỉ còn lờ mờ những nét chữ Nôm cổ. "Lưới cần có lẫy, những chiếc khóa thần do Rùa Vàng đúc. Mà chiếc lẫy lớn nhất giữ cả vùng Bắc Bộ và cửa sông Cái, lại nằm ở Cổ Loa. Chính là lẫy Nỏ Thần."

Cậu nhìn xuống trang giấy mủn nát trong tay ông Từ Cộc, những nét chữ cổ như đang thì thầm kể lại một câu chuyện đã bị lãng quên suốt bao thế hệ, một câu chuyện mà giờ đây bỗng trở thành mảnh ghép sống còn cho hiện tại. Lành nhớ lại sổ cái Phủ Cả. "Nỏ Thần... lẫy bị Trọng Thủy đánh tráo từ thời An Dương Vương. Mất từ hai nghìn năm trước."

"Đúng." Ông Từ Cộc gật. "Từ ngày mất lẫy Nỏ Thần, cả mối lưới phương Bắc và cửa sông Cái lỏng ra, không sao khóa chặt lại được. Bao đời người giữ đèn vá víu, nhưng không có lẫy thì như cánh cửa không then, đóng được mà không khóa được. Cái thành phố không đêm mọc lên đúng chỗ mối lưới lỏng ấy. Không phải ngẫu nhiên. Phản Đăng biết chỗ yếu, nên chúng nhằm vào đó."

"Vậy muốn khóa lại, phải tìm lại lẫy Nỏ Thần, hoặc xin Rùa Vàng đúc lẫy mới," Lành nói, ghép mọi thứ lại. "Mà Rùa Vàng, Kim Quy, giờ ở đâu?"

Ông Từ Cộc gấp cuốn sổ lại, nhẹ nhàng như sợ làm rách thêm những trang giấy đã quá mong manh, rồi đặt nó trở lại chiếc hộp gỗ cũ kỹ nơi nó đã nằm yên hàng chục năm qua, chờ đúng người cần đọc đến. "Truyền thuyết bảo ngài lui về đáy nước Hồ Gươm, ngàn năm không hiện. Chỉ hiện khi nước nguy, và chỉ trao lẫy cho người xứng đáng." Ông Từ Cộc nhìn Lành. "Bà Sâm ở Phủ Cả có nhắc cháu về một người ở Cổ Loa, đúng không? Người biết về Rùa Vàng. Cháu phải đi Cổ Loa. Đó là chìa khóa khóa lại cả mối lưới này. Không có lẫy, dù cháu điểm lửa cho cả nước, mối phương Bắc vẫn lỏng, ông trời cũ vẫn có chỗ trồi lên."

Lành hiểu ra: đường thứ ba, chia lửa, là cần thiết, nhưng chưa đủ. Còn cần chiếc lẫy của Rùa Vàng để khóa cứng cái mối lưới then chốt. Hai thứ phải đi cùng nhau: lửa của muôn dân, và lẫy của Kim Quy. Cậu ngồi lặng trong căn hầm ẩm thấp, nhìn cuốn sổ cổ mà lòng ngổn ngang, cảm giác như vừa lật thêm một trang trong câu chuyện dài mà bản thân cậu cũng chỉ là một nhân vật nhỏ bé, một mắt xích trong chuỗi những người giữ lửa đã nối tiếp nhau suốt hai nghìn năm.

Đào ngồi lặng nghe suốt câu chuyện, tay lật giở những trang sổ cổ mủn nát, cẩn thận như sợ chỉ một cái chạm mạnh cũng đủ làm chúng vỡ vụn. Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt cô một quầng sáng ấm, nhưng đôi mắt cô lại ánh lên một nỗi lo xa xăm, như đã linh cảm được rằng con đường phía trước còn dài hơn những gì họ vừa hình dung. "Cổ Loa xa lắm không ông?" cô hỏi, và ông Từ Cộc chỉ lắc đầu, bảo rằng đường bộ thì xa, nhưng nếu theo sông mà đi thì cũng chỉ mất chừng dăm bảy ngày.

"Vậy sau bão, mình về Cổ Loa," cậu quyết. Nhưng cậu không ngờ, chuyến đi Cổ Loa ấy đã được một kẻ khác biết trước, và sắp đặt sẵn một cái bẫy.

Hết Chương 107

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 108
← TrướcTiếp →