Lành quyết định làm một điều mạo hiểm: cho Thủy Tinh cái lý do khác mà ngài đòi hỏi.
Cậu lại ra khơi, lần này một mình, không mang theo Đào hay Khằm, chỉ có con thuyền nhỏ và ngọn Đèn Cái đeo trước ngực. Mặt biển đêm ấy lặng đến kỳ lạ, không một gợn sóng, như thể chính đại dương cũng đang nín thở chờ xem cậu sẽ làm gì. Cậu chèo ra xa dần, đến khi bờ chỉ còn là một vệt sáng mờ phía sau lưng, rồi bắc giá Ông Lốt để gọi Thủy Tinh, lúc ông trời cũ chưa kịp giật dây.
"Thủy Tinh! Ngài hỏi tôi cho ngài được gì. Tôi trả lời đây. Ngài theo ông trời cũ để được tự do. Nhưng ngài có biết, nếu ông trời cũ dậy, ngài cũng không tự do đâu. Ngài sẽ thành tay sai vĩnh viễn của một ngày không tắt. Nước ngài sẽ không bao giờ được rút, được nghỉ, chỉ dâng mãi, phục vụ ngài ấy."
Chỉ có tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền, đều đặn, kiên nhẫn, như thể chính đại dương cũng đang cân nhắc từng lời cậu vừa nói. Lành nắm chặt mạn thuyền, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lẫn hơi nước biển, chờ đợi trong một khoảng lặng dài đến nghẹt thở.
Thủy Tinh im lặng. Cả mặt biển như đông cứng lại trong khoảnh khắc đó, không một tiếng sóng, không một luồng gió, chỉ có tiếng tim Lành đập dồn trong lồng ngực, và cậu tự hỏi liệu mình có vừa nói một điều khiến vị thần nước nổi giận, dâng sóng nhấn chìm cả con thuyền nhỏ bé này ngay tức khắc hay không.
Lành nói tiếp: "Tôi đang tìm một con đường khác. Không phải các Mẫu trói ngài, không phải ông trời cũ sai khiến ngài. Mà là chia lại quyền, cho cả thần lẫn người cùng giữ nhịp đất trời, không ai làm chủ, không ai làm tù. Nếu tôi làm được, ngài sẽ được dâng nước, rút nước theo nhịp tự nhiên của ngài, không bị ai ép. Tự do thật sự. Ngài cho tôi thời gian, đừng dâng bão. Tôi sẽ tìm cách trả tự do cho ngài, và cho cả đứa bé trong đèn, cho cả chính tôi."
Mặt biển lặng đi rất lâu. Rồi Thủy Tinh nói, giọng ngài lần này không giận, mà dò xét: "Ngươi hứa điều mà các Mẫu chưa từng hứa. Tự do, không phải xiềng. Ta đã nghe lời hứa suông nhiều rồi. Nhưng..." cột nước lay động, "...ngươi là kẻ đầu tiên nói với ta như nói với một sinh thể, không phải một thứ cần trói. Được. Ta cho ngươi thời gian. Đến mùa nước sau. Nếu đến lúc đó ngươi không tìm ra con đường ấy, ta sẽ dâng bão. Còn nếu ngươi tìm ra..." ngài ngừng, "...ta sẽ là đồng minh của ngươi, không phải của ông trời cũ. Một thần nước được tự do, đứng về phía kẻ trả tự do cho mình."
Ngài rút cột nước xuống, mặt biển trở lại phẳng lặng như chưa từng có cuộc trò chuyện nào vừa diễn ra, chỉ còn lại tiếng sóng nhỏ vỗ nhẹ vào mạn thuyền, và Lành ngồi đó, tim vẫn còn đập mạnh vì vừa trải qua một cuộc mặc cả với chính vị thần từng suýt nhấn chìm cậu. Lành mừng rỡ. Cậu vừa biến một kẻ thù thành một đồng minh tiềm năng, bằng chính cái đường thứ ba của mình. Đây là bằng chứng: con đường chia lại quyền, trả tự do, không chỉ cứu được người, mà cả thần. Trong lòng cậu bỗng dâng lên một niềm hy vọng mà cậu đã lâu không dám nghĩ tới, rằng có lẽ cuộc chiến này không nhất thiết phải kết thúc bằng máu và tro tàn, mà có thể kết thúc bằng một thứ gì đó gần với sự thấu hiểu hơn.
Con thuyền nhỏ của cậu lắc lư nhẹ giữa mặt biển vừa lặng sóng trở lại, và Lành ngồi thần người một lúc lâu trước khi chèo vào bờ, đầu óc vẫn còn choáng váng vì cuộc thương lượng vừa rồi, một cuộc thương lượng mà chưa người giữ đèn nào trước cậu từng dám thử. Gió đêm lùa qua mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cậu, mát lạnh, và lần đầu sau nhiều ngày, cậu cảm thấy nhẹ nhõm, như vừa gỡ được một nút thắt đã siết chặt lấy ngực mình từ lâu.
Nhưng khi cậu vào bờ, hân hoan kể lại cho Đào và Khằm, cậu không biết rằng Cẩn đã nghe lén toàn bộ, và cái tin "Lành đang lôi kéo Thủy Tinh về phe mình" sẽ sớm đến tai gã áo đen.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 107 →