🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mấy ngày sau trận biển, khi cơ thể đã bớt rã rời và nỗi sợ đã lắng xuống thành một thứ trầm buồn, Lành và Đào mới ngồi lại nói với nhau những điều mà bấy lâu cả hai đều né tránh.

Chiều ấy hai người ngồi trên bãi cát trước đền Cờn, nhìn ra biển đang đổi màu từ xanh sang tím. Đào ôm gối, giọng cô nhỏ nhưng dứt khoát, như một điều đã nghĩ suốt nhiều đêm.

"Anh không thể cứ bắc giá cao mãi được, Lành ạ," cô nói. "Mỗi một lần là một lần em suýt mất anh. Em không phải thần thánh. Em chỉ là một con hát thương anh thôi. Mà tình thương của em, dù lớn đến đâu, cũng có một cái đáy. Còn anh thì cứ mỗi lần lại chìm sâu hơn cái đáy ấy một chút. Rồi sẽ có ngày anh chìm xuống chỗ mà em không với tới nữa."

Lành im lặng hồi lâu, nhặt một mảnh vỏ sò, xoay xoay trong tay. "Anh biết," cuối cùng cậu nói. "Anh biết rõ hơn ai hết. Nhưng em bảo anh phải làm sao? Nếu anh không bắc giá, người ta chết. Vạn Hải sẽ mất. Cả cửa biển này sẽ mất. Những vong ngoài khơi sẽ không ai dẫn về. Anh không thể khoanh tay đứng nhìn được, Đào ạ."

"Vậy thì mình kẹt rồi." Đào nhìn ra biển, giọng chùng xuống tuyệt vọng. "Bắc giá thì anh mất mình. Không bắc thì người ta chết. Chọn đường nào cũng mất. Đúng cái bẫy mà ông Vọng đã nói, cái bẫy mà ông ấy tin là không có lối ra."

"Không." Lành bỗng quay sang, cầm lấy bàn tay cô, mắt sáng lên. "Còn một đường nữa. Em quên rồi à? Chia lửa. Đường thứ ba. Nếu cả nước cùng giữ lửa, thì anh không phải một mình bắc giá cao trong mọi trận nữa. Em có nhớ đêm Vạn Hải không? Những ngọn lửa nhỏ anh điểm cho dân chài, chúng đã cứu bao người, đã gánh đỡ cho anh một phần. Càng nhiều người cùng gánh, thì anh càng bớt phải dâng trọn, càng bớt phải chìm sâu. Mình phải nhanh hơn nữa, Đào ạ, điểm lửa cho càng nhiều người càng tốt, để cái gánh này được chia ra khắp nơi, để anh không phải một thân một mình chống đỡ mọi cơn bão."

Đào nhìn cậu thật lâu, và trong đôi mắt cô, giữa nỗi lo âu, chợt nhen lên một tia hy vọng mới mẻ. "Vậy là," cô nói chậm rãi, như vừa hiểu ra một điều, "tình thương của em không phải sợi dây duy nhất giữ anh lại. Còn cả những ngọn lửa của dân nữa. Càng nhiều người thương anh, giữ anh, thì anh càng khó lạc mất."

"Đúng thế." Lành mỉm cười, cái nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi. "Đó chính là chỗ khác nhau giữa anh và ông Vọng. Ông ấy thua, không phải vì ông ấy yếu, ông ấy là đồng trắng lừng lẫy nhất ba đời cơ mà. Ông ấy thua vì ông ấy cô đơn. Ông ấy chỉ có một mình gánh vác, không ai chia sẻ, không ai kéo về khi ông ấy chìm. Còn anh thì khác. Anh có em. Anh có Khằm, có lão Mù, có ông Từ Cộc. Anh có hàng trăm dân chài đang giữ lửa ngoài kia. Anh có cả đứa bé trong đèn. Anh không cô đơn, Đào ạ. Và chừng nào anh còn không cô đơn, thì anh sẽ không bao giờ thành cái người như ông Vọng."

Đêm ấy, hai người ngồi bên nhau rất lâu trên bãi cát, dưới một bầu trời đầy sao của cửa biển, thứ bầu trời mà ở Thành Phố Không Đêm không bao giờ thấy được. Và lần đầu tiên kể từ khi rời Hạ Vọng, giữa bao hiểm nguy chồng chất, họ cho phép mình một khoảnh khắc bình yên trọn vẹn.

Lành kể cho Đào nghe về làng Hạ Vọng của mình, về cái bến đò cậu chở vong mỗi đêm, về cây gạo già đầu làng, về ngôi Đền Đèn nhỏ bé mà cậu từng chán ghét đến mức chỉ muốn bỏ đi làm thuê nơi phố thị. Cậu kể về bà Cốt, về những ngày cậu còn là một thằng bé giận dữ với cái nghiệp giữ đèn. Đào lắng nghe, và rồi cô kể lại cho cậu nghe về đời mình, về những đêm hát ở ngôi phủ cũ đã cháy, về thầy Lam đã dạy cô Giá Hồi và thương cô như con, về giấc mơ nhỏ nhoi thuở bé của một con hát mồ côi: một mái nhà, một chỗ để về, một người để đợi.

Hai đứa trẻ mồ côi, mỗi đứa mang trên vai một nửa của tấm lưới ngàn năm, ngồi bên nhau dưới trời sao, và nhận ra rằng ở nhau, họ đã tìm được cái điều mà cả hai cùng thiếu suốt cả đời: một chốn để trở về. Trong khoảnh khắc ấy, cái gánh nặng của cả cõi dường như nhẹ đi, chỉ còn lại hai con người và tiếng sóng vỗ bờ đều đặn.

Nhưng không xa đó, nép trong bóng tối của bức tường đền, có một người lặng lẽ đứng nghe. Cẩn đứng đó, bất động, và trong đầu anh, anh ghi nhớ thật kỹ từng lời hai người vừa nói, từng chữ về "chia lửa", về "đường thứ ba", về cái mạng lưới lửa của dân mà Lành đang gây dựng. Anh ghi nhớ, không sót một điều gì. Rồi anh lặng lẽ lui vào bóng tối, êm đến mức cả tiếng cát dưới chân cũng không động.

Hết Chương 105

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 106
← TrướcTiếp →