Cuộc trò chuyện với Thủy Tinh bị cắt ngang khi ông trời cũ ra tay.
Đúng lúc Lành đang lặng nghe, chưa kịp thốt ra câu trả lời, thì từ dưới đáy cái rãnh sâu thẳm ấy, cái lạnh rỗng của ông trời cũ trào ngược lên, cuồn cuộn như một dòng mực đen loang vào nước, và chiếm lấy Thủy Tinh. Lành cảm được rõ mồn một qua giá Ông Lốt, thần nước bị một bàn tay vô hình bóp lấy, giật dây. Đôi mắt vực thẳm của Thủy Tinh vụt đỏ ngầu, và giọng ngài đổi hẳn, không còn là tiếng trầm mỏi mệt cổ xưa nữa, mà biến thành cái giọng ồm ồm quen thuộc vọng từ đáy sâu:
"Đừng nghe thằng giữ đèn! Nó chỉ biết trói. Nó sẽ trói ngươi mãi mãi như các Mẫu đã trói! Giết nó đi!"
Thủy Tinh, bị ông trời cũ điều khiển, gầm lên một tiếng rung chuyển cả mặt biển, rồi lao vào tấn công. Một cột nước khổng lồ dựng lên cao ngất, rồi đổ sập xuống con thuyền nhỏ của Lành như một quả núi lỏng. Cậu chỉ kịp buông giá Ông Lốt, bắc gấp giá Quan Lớn Đệ Tam để chống đỡ, nhưng vội quá, hoảng quá, cậu không kịp giữ lối chia chiếu, cậu dâng trọn, mở toang cửa lòng, và Quan Lớn tràn vào sâu hơn nhiều so với cậu định.
Cậu chắn được cột nước. Bức tường sóng của Quan Lớn xé đôi khối nước đang đổ, hất nó sang hai bên, cứu con thuyền khỏi bị nhấn chìm. Nhưng cái giá đã phải trả ngay. Khi cơn nguy vừa qua, khi Đào bắt đầu hát điệu xe giá tiễn để gọi cậu về, thì Lành không về. Quan Lớn, được dâng trọn, không chịu lui, và cái "Lành" bé nhỏ đã chìm xuống dưới lớp uy nghi của thần.
Đào hát nửa bài Giá Hồi, rồi hát sang nửa sau, cái nửa của tấm lòng. Nhưng đêm ấy biển động dữ dội, sóng gào, gió rít, mưa quất rát mặt, và tiếng hát của cô, dù tha thiết đến đâu, cứ bị cơn cuồng nộ của trời đất át đi, xé vụn, cuốn bay. Lần đầu tiên kể từ khi làm cung văn cho Lành, cô không dám chắc cậu có nghe được mình hay không.
"Lành! Nghe em! Về đi mà!" Cô gào lên, vừa gào vừa hát, nước mắt hòa với nước mưa chảy ròng ròng trên mặt. Nhưng Lành, Quan Lớn, vẫn đứng sừng sững giữa thuyền, đôi mắt trống rỗng nhìn vào cõi nào xa lắc, hai tay vẫn điều khiển những cột nước quanh mình, không hề nhận ra cô, không hề nghe thấy cô.
Con thuyền chòng chành nghiêng ngả giữa biển động, chực lật bất cứ lúc nào. Lão Mù bám chặt mạn thuyền, khuôn mặt không mắt hướng về phía Lành, hốt hoảng kêu lên những lời cầu khấn. Đào hát đến khản đặc, đến lạc cả giọng, mà cậu vẫn không nhúc nhích. Cô hiểu, trong nỗi tuyệt vọng dâng lên nghẹn ngực, rằng chỗ Lành đang chìm lần này sâu hơn mọi lần trước, và tiếng hát của cô đang không với tới.
Cuối cùng, không còn cách nào khác, cô vứt cả cây đàn, lao qua mặt sàn thuyền ướt sũng, ôm chầm lấy cậu, áp cả khuôn mặt đầm đìa của mình vào ngực cậu, và cô thôi không hát bằng làn điệu nữa. Cô hát thẳng vào trái tim cậu, bằng tất cả nỗi khiếp sợ phải mất cậu, bằng cái phần con người trần trụi nhất trong cô: "Lành ơi, em đây, em ôm anh đây, anh có nghe tim em đập không, đừng bỏ em một mình giữa biển thế này..."
Và chỉ khi ấy, khi tiếng hát không còn là kỹ thuật mà là chính nỗi sợ mất nhau, thì Lành mới rùng mình một cái thật mạnh từ đầu đến chân. Quan Lớn từ từ lui giá. Cậu sụp xuống trong tay cô, thở dốc từng hơi đứt quãng, người lạnh ngắt. Nhưng lần này, cậu phải mất rất, rất lâu, lâu đến mức Đào chết lặng, mới nhớ ra được người con gái đang ôm mình là ai.
Vào tới bờ, Đào không nói một lời nào suốt cả buổi. Cô lặng lẽ hong đàn, lặng lẽ nấu cháo, lặng lẽ ngồi nhìn biển. Mãi đến đêm, khi hai người ngồi bên bếp lửa trong đền, cô mới bật khóc, tiếng khóc kìm nén cả ngày vỡ òa ra.
"Em suýt không kéo được anh về," cô nức nở. "Giữa biển động, tiếng hát em nhỏ quá, yếu quá. Anh chìm sâu quá, em tìm mãi mà không thấy anh. Lành ơi, mỗi lần anh lại lậm sâu hơn một chút, mà sức em thì có hạn. Em không phải thần thánh. Em chỉ là một con hát thương anh thôi. Rồi sẽ đến một ngày em hát mà anh không nghe thấy nữa. Em sợ cái ngày ấy lắm."
Lành ôm cô vào lòng, và lòng cậu đau như có ai cắt. Cậu biết nỗi sợ của cô không phải vu vơ, nó là thật, thật đến rợn người. Mỗi giá cậu bắc lại đẩy cậu xa thêm khỏi bờ, sâu thêm vào cõi tối, và Đào, dù là người-giữ-tâm duy nhất trên đời, thì cũng chỉ là một con người bằng xương bằng thịt, có một trái tim và một giới hạn. Cái sợi dây mong manh nối cậu với cõi sống, sợi dây tình dệt nên từ tiếng hát của cô, đang bị kéo căng đến mức, cậu cảm thấy, chỉ một trận nữa thôi là có thể đứt.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 105 →