Chín giờ rưỡi tối, phiên vàng vừa kết thúc, Thương ngồi bệt trước đống hàng chưa đóng gói xong,
tay dán băng keo mà mắt díp lại vì mệt. Bên ngoài, tiếng xe máy quen thuộc dừng trước hẻm, Kiên
bước vào, thấy Thương còn loay hoay với mấy thùng hàng thì không giục, tự kéo ghế nhựa ngồi xuống
phụ gấp túi nylon.
"Đưa em phụ, chị làm một mình chậm lắm."
"Thôi, anh cứ ngồi chờ, để em làm."
"Ngồi không cũng vậy, phụ cho lẹ." Kiên đã cầm cuộn băng keo lên, cắt từng đoạn, dán lên thùng theo
đúng cách Thương vẫn làm, học nhanh tới mức Thương phải ngạc nhiên.
Hai người làm việc trong im lặng một lúc, chỉ có tiếng băng keo xé, tiếng túi nylon sột soạt. Cô
Hạnh gọi điện tới giữa chừng, Thương bắt máy, giọng nhỏ nhẹ nhắc chuyện trả tiền hàng gối đầu tuần
này, Thương dạ vâng liên tục, cúp máy xong thở ra một hơi.
"Chuyện gì vậy, nghe giọng căng quá." Kiên hỏi, không tò mò quá mức, chỉ hỏi nhẹ như hỏi thăm.
"Dạ có gì đâu, tiền hàng thôi, tới hạn trả rồi mà em chưa gom đủ."
"Vậy hả." Kiên gật, không hỏi thêm, tiếp tục dán thùng. Sự không tọc mạch của anh khiến Thương thấy
dễ chịu hơn là bị dò hỏi, cô vốn đã mệt vì phải giải thích với quá nhiều người trong ngày.
Đóng gói xong hết đơn, đã hơn mười giờ, Kiên không vội chất hàng lên xe ngay, ngồi nán lại, rót cho
mình ly nước Thương mời từ nãy nhưng chưa kịp uống.
"Chị người gốc đâu vậy?"
"Sài Gòn luôn, sinh ra ở đây. Còn anh?"
"Em Bến Tre, lên đây ba năm rồi. Chạy xe gửi tiền về cho má, má em đang chờ mổ mắt, cườm gì đó,
bác sĩ nói để lâu không mổ là mù luôn."
"Vậy chắc anh cực dữ."
"Cực thì cực, nhưng có mục đích rõ ràng thì đỡ hơn, biết mình làm vì cái gì." Kiên nói, giọng chậm,
mắt nhìn ra ngoài hẻm tối, không có vẻ than vãn, chỉ như đang thuật lại một sự thật đơn giản của
đời mình.
Thương gật, không nói gì thêm, nhưng trong lòng thấy có gì đó đồng cảm, cái kiểu đồng cảm của hai
người đang gồng gánh một thứ gì đó lớn hơn bản thân, không cần giải thích nhiều cũng hiểu nhau. Cô
nhớ lại hồi còn làm công nhân, mấy chị em cùng ca cũng hay ngồi kể chuyện quê kiểu này vào giờ nghỉ
trưa, ai cũng có một lý do để chịu cực ở cái thành phố này, chỉ là giờ cô không còn ngồi cạnh ai đủ
lâu để nghe hết một câu chuyện trọn vẹn như vậy nữa.
"Chị ngủ được mấy tiếng một đêm vậy?" Kiên hỏi, bất chợt, mắt vẫn nhìn ra ngoài chứ không nhìn
thẳng Thương, như cố tình để câu hỏi bớt nặng nề hơn.
"Chắc bốn, năm tiếng gì đó. Live tới khuya, sáng còn dậy lo cơm nước."
"Ngủ vậy sao đủ, người ta ngủ ít quá là xuống sức đó hen." Kiên nói, giọng có chút lo, không phải
kiểu lo lịch sự cho có, mà nghe thật.
Thương không biết trả lời sao, chỉ cười trừ, cúi xuống sắp lại mấy thùng hàng đã đóng xong thành
hàng ngay ngắn để Kiên tiện chất lên xe. Cô không quen được ai quan tâm tới giờ giấc ngủ của mình
theo cách đó, kể cả bà nội, người vốn chỉ lo ăn có no không chứ ít khi hỏi ngủ có đủ không.
"Thôi, em chất hàng rồi về, để chị còn nghỉ chút trước live khuya." Kiên đứng dậy, bắt đầu khuân
từng thùng ra xe, động tác quen thuộc, không cần Thương chỉ dẫn thêm.
"Cảm ơn anh nghen, phụ em nãy giờ."
"Có gì đâu." Kiên đội mũ bảo hiểm, nổ máy, trước khi chạy còn quay lại dặn thêm một câu, giọng vẫn
chậm rãi như mọi lần. "Có gì cần cứ nhắn anh, đừng ngại."
Xe chạy khuất, Thương đứng nhìn theo, rồi quay vào nhà, lòng vừa ấm lại một chút vừa nặng thêm một
chút, cái cảm giác lẫn lộn khi có người tốt xuất hiện đúng lúc mình đang mệt nhất, không biết nên
vui vì được quan tâm hay buồn vì để lộ ra mình đang cần được quan tâm tới mức đó.
Cô dọn lại chỗ ngồi làm việc, chuẩn bị máy cho phiên khuya, tay vẫn còn vương lại cảm giác ấm của
ly nước Kiên vừa uống dở, để lại trên bậc thềm. Trước khi lên gác, cô đem ly vào rửa, tự dưng thấy
mình để ý một chuyện nhỏ xíu như vậy cũng lạ, rồi lắc đầu cười một mình, gạt ý nghĩ đó qua bên, tập
trung lại cho ca livestream cuối ngày còn đang chờ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →