Mười hai giờ kém mười, gác lửng chỉ còn ánh đèn LED vòng và tiếng quạt trần quay đều đều. Thương
ngồi vào chỗ quen, mở phiên cuối, giọng đã có phần khàn nhẹ vì nói suốt từ tám giờ tối, nhưng vẫn cố
giữ nhịp đều cho khách quen còn thức.
"Dạ còn vài mã cuối cùng nè mọi người, ai cần cứ nhắn, Thương ráng bán hết đợt hàng tồn này."
Khách thưa dần, tới mười hai giờ chỉ còn ba người xem, một trong số đó chắc chắn sẽ là cái tên quen
thuộc, Thương thầm nghĩ vậy trong đầu, tay vẫn cầm món hàng lên rao như bình thường, cố không để lộ
ra mình đang chờ đợi điều gì.
Đúng mười hai giờ, dòng thông báo quen thuộc lại nhảy lên.
[Khách ẩn danh #7204 đã đặt — mã 21, số lượng 1 — đã chuyển khoản đủ + dư 5.500đ]
Mã 21 là một cây kẹp tóc hình con bướm, giá mười lăm nghìn, món phụ trong rổ hàng, không có gì đặc
biệt như búp bê hay đôi giày mấy hôm trước. Thương thở phào nhẹ nhõm trong bụng, thấy như vậy dễ
chịu hơn, ít nhất món này không gợi lại cảm giác là lạ như hai món trước.
Nhưng cô vẫn với tay lấy cuốn sổ để sẵn bên cạnh, mở trang mới, ghi lại: ngày, giờ, mã hàng, số tiền
dư năm nghìn năm trăm đồng. Thói quen này giờ đã thành phản xạ, mỗi lần thấy đơn của #7204 là tay cô
tự động với lấy cuốn sổ, không cần suy nghĩ.
Livestream kết thúc lúc mười hai giờ hai mươi, Thương tắt đèn, ngồi lại một lúc dưới ánh sáng duy
nhất còn lại là đèn bàn nhỏ, lật lại cuốn sổ, đọc lại từng dòng đã ghi trong tuần qua.
Ba nghìn. Bảy nghìn. Năm nghìn năm trăm. Ba con số, ba đêm, không con số nào giống con số nào, không
con số nào tròn chục hay tròn trăm. Cô thử cộng lại, thử tìm quy luật, có khi nào chúng theo một thứ
tự tăng dần hay giảm dần gì đó, nhưng không, chúng nhảy lung tung, ba nghìn rồi bảy nghìn rồi lại
tụt xuống năm nghìn năm trăm, chẳng theo trật tự nào cô nghĩ ra được.
Điều duy nhất chắc chắn là chúng luôn lẻ. Không bao giờ tròn. Như thể ai đó đang cố tình bấm một số
tiền không thể là ngẫu nhiên, nhưng cũng không phải cố tình theo kiểu người ta hay boa tiền lẻ cho
vui, kiểu boa vui người ta hay chọn số dễ nhớ, số đẹp, chứ không ai chọn năm nghìn năm trăm cả.
Thương gạch chân ba con số đó, ngồi thừ nhìn chúng một lúc lâu, đầu óc lởn vởn hàng chục giả thuyết
mà giả thuyết nào cũng có chỗ không ăn khớp. Cô nhớ lại câu Bảo nói mấy hôm trước, "sao có người mua
hoài mà không thấy chat gì vậy ta", và tự thêm vào đầu mình một câu hỏi mới, "sao tiền dư ra lúc nào
cũng lẻ vậy ta".
Cô không có câu trả lời. Gấp cuốn sổ lại, cất vào ngăn kéo cùng chỗ với sổ ghi nợ, hai cuốn sổ nằm
cạnh nhau, một cuốn chứa những con số làm cô lo, một cuốn chứa những con số làm cô tò mò, và cả hai,
theo một cách nào đó cô chưa nhận ra, đều đang âm thầm kéo cô về phía cùng một câu hỏi lớn hơn.
Trước khi tắt đèn bàn, Thương liếc lại điện thoại một lần cuối, xem lại tên hiển thị "Khách ẩn danh
#7204" nằm im lìm trong danh sách đơn hàng, không avatar, không thông tin gì thêm ngoài một dãy số.
Cô chợt nghĩ, nếu đây thật sự là một người, chứ không phải một cái tên vô hồn trên màn hình, thì
người đó có đang ngồi ở đâu đó, cũng thức khuya như mình, cũng nhìn vào chính cái màn hình này,
không biết cô đang nhìn ngược lại hay không.
Ý nghĩ đó tự nhiên khiến gáy cô hơi lạnh, không phải sợ theo kiểu ma quái gì, mà là cái cảm giác bị
nhìn thấy mà không nhìn thấy lại được, một cảm giác Thương chưa từng gặp trong suốt sáu tháng làm
nghề này. Cô tắt đèn bàn, xuống gác cẩn thận từng bậc để không đánh thức ai, sáng mai còn phải dậy
sớm ra chợ Tân Bình lấy thêm một lô hàng mới, và câu hỏi về con số lẻ, tạm thời, đành gác lại cho
một đêm khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →