Tiệm cầm đồ nằm khuất trong một con hẻm nhỏ gần chợ Bình Trị Đông, biển hiệu sơn đỏ đã bạc màu,
bên trong là tủ kính bày đủ thứ: dây chuyền, nhẫn, đồng hồ, cả một chiếc xe đạp cũ dựng góc tường.
Thương đứng trước quầy, tay cầm một sợi dây chuyền mỏng, mặt dây hình trái tim đã ố màu theo năm
tháng.
"Cái này cô định cầm hay bán hẳn?" Người chủ tiệm, một ông trung niên đeo kính lão, cầm sợi dây lên
soi dưới ánh đèn.
"Dạ con... con nghĩ lại đã." Thương rụt tay lại, cầm sợi dây chuyền về, siết chặt trong lòng bàn
tay.
Đây là sợi dây chuyền mẹ để lại, một trong số ít món đồ còn sót lại từ trước năm 2013, Thương giữ
nó không phải vì giá trị, sợi dây mỏng dính, mặt dây bằng kim loại thường, chẳng đáng bao nhiêu tiền,
nhưng cô không nỡ để nó nằm trong tủ kính của người lạ, dù chỉ tạm thời.
Cô định đem cầm sáng nay vì tối qua tính lại sổ, thấy khoản còn thiếu vẫn cách xa hạn chót cuối
tháng một quãng không nhỏ, và cô muốn tự mình xoay được một phần, dù chỉ vài trăm nghìn, cũng đỡ
cho bà nội một chút áp lực. Nhưng đứng trước quầy, nhìn ông chủ tiệm cầm sợi dây soi dưới đèn, cô
mới nhận ra mình chưa sẵn sàng, không phải vì tiếc tiền, mà vì đây gần như là vật duy nhất còn lại
gợi được hình dáng một bàn tay đã từng đeo nó cho cô, dù bàn tay đó cô không còn nhớ rõ mặt.
Cô cảm ơn ông chủ tiệm, bước ra ngoài, nắng trưa hắt xuống con hẻm hầm hập. Đi được vài bước, cô
dừng lại trước một sạp sách cũ dựng tạm bên lề đường, mấy chồng truyện tranh xếp cao trên tấm bạt
trải đất, trong đó có một bộ Đôrêmon đã sờn gáy, còn đủ tập, giá dán bằng miếng băng keo nhỏ.
Không hiểu sao, nhìn chồng truyện đó, một cảm giác quen thuộc dội lên trong lòng Thương, không phải
một ký ức rõ ràng, chỉ là một cảm giác mơ hồ, như đã từng ngồi bệt xuống nền nhà ai đó, lật từng
trang truyện y hệt thế này, đọc ngấu nghiến tới mức quên cả giờ cơm, từ rất lâu rồi.
Cô đứng lại một lúc, cố lục tìm trong đầu, nhưng ký ức không chịu hiện rõ, chỉ lởn vởn như một bóng
mờ, chỉ đủ để cô chắc chắn một điều: mình từng mê một bộ truyện như vậy, hồi còn nhỏ xíu, nhỏ tới
mức cô không nhớ nổi đó là mượn của ai, đọc ở nhà ai, chỉ nhớ cảm giác tiếc nuối khi phải trả lại,
và cảm giác không dám xin ba mẹ mua hẳn một bộ cho riêng mình.
"Cô mua không, bộ này còn nguyên, hiếm lắm à nghen." Người bán sách, một ông cụ ngồi xếp bằng cạnh
tấm bạt, ngước lên hỏi, giọng rao hàng quen thuộc.
"Dạ... để con coi giá đã." Thương cầm một tập lên, lật vài trang, mùi giấy cũ xộc lên mũi, một mùi
gợi cảm giác thân quen kỳ lạ. Cô đặt lại xuống, lắc đầu cười gượng. "Thôi, để bữa khác con quay lại
mua ạ, hôm nay con chưa mang đủ tiền."
Cô bước tiếp, tự hỏi không biết sao hôm nay đầu óc mình lại lôi những ký ức vụn vặt này ra làm gì,
giữa lúc còn bao nhiêu chuyện quan trọng hơn cần lo.
Trên đường về, cô đạp xe chậm, gió thổi làm mát phần nào cái nóng trưa, đầu vẫn vương vấn hình ảnh
chồng truyện tranh sờn gáy, cố nhớ xem đó là từ khi nào, có phải hồi ba mẹ còn ở chung nhà không,
có phải có ai đó từng đọc truyện đó cho cô nghe trước khi ngủ không.
Cô lắc đầu, gạt ý nghĩ về mẹ ra khỏi đầu ngay khi nó vừa nhen lên, một phản xạ cô đã tập được từ lâu,
mỗi lần chữ "mẹ" chực xuất hiện trong đầu là cô tự động chuyển hướng suy nghĩ sang chuyện khác, hàng
hóa, đơn hàng, nợ nần, bất cứ thứ gì cụ thể hơn và ít đau hơn.
Về tới đầu hẻm, cô nghe tiếng Bảo gọi ầm ĩ từ xa, chạy ra đón, tay vung vẩy điện thoại.
"Chị Hai, chị Hai, có đơn hàng mới nè, người ta hỏi mua sỉ luôn hai chục cái áo, lẹ lên chị coi
nè!"
Thương dựng xe, chạy vội vào nhà xem tin nhắn, niềm vui bất ngờ về một đơn hàng lớn cuốn phăng đi
những suy nghĩ vẩn vơ về chồng truyện tranh cũ, về ký ức mơ hồ chưa kịp thành hình. Cô ngồi vào bàn,
gõ tay trả lời khách, đầu óc lại quay về guồng công việc quen thuộc, và cái cảm giác là lạ ban trưa,
tạm thời, bị đẩy lùi xuống một góc, chưa biến mất hẳn, chỉ đang chờ dịp quay lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →