Gác lửng, mười một giờ năm mươi lăm, Thương ngồi vào chỗ quen, đầu vẫn còn lởn vởn cái đơn hàng sỉ
hai chục cái áo vừa chốt lúc chiều, một niềm vui hiếm hoi trong tuần. Cô mở phiên cuối với tinh
thần nhẹ nhõm hơn thường lệ, giọng rao hàng có phần vui vẻ hơn.
"Dạ còn vài món cuối cùng nè mọi người, hàng đẹp giá tốt, ai lấy nhanh tay giùm em."
Phiên cuối hôm nay vắng hơn mọi khi, chỉ có hai khách quen ngồi coi cho vui, không mua gì thêm.
Thương rao hết mã hàng còn lại, chuẩn bị tắt máy sớm, tay đã với tới nút kết thúc livestream thì
dòng thông báo quen thuộc nhảy lên đúng lúc kim đồng hồ chạm mười hai giờ.
[Khách ẩn danh #7204 đã đặt — mã 19, số lượng 1 — đã chuyển khoản đủ + dư 9.000đ]
Thương liếc qua mã hàng, người hơi cứng lại một nhịp theo phản xạ, rồi thở ra khi nhìn rõ: mã 19 là
một cái ví vải nhỏ in hình mèo, hàng thanh lý, không liên quan gì tới búp bê hay đôi giày đã mua
mấy hôm trước, cũng chẳng gợi lên ký ức nào trong đầu cô cả.
Cô ngồi thừ một chút, vừa nhẹ nhõm vừa hơi hụt hẫng, một cảm giác lạ lùng cô không lý giải nổi. Nếu
mọi món hàng đều trùng với thứ gì đó trong ký ức mình, thì đáng sợ thật, nhưng nếu chỉ có hai lần
đầu là trùng còn những lần sau chỉ là ngẫu nhiên, thì có lẽ cô đã tự dọa mình quá đà vì hai lần
trùng hợp liên tiếp, chuyện đó vẫn có thể xảy ra ngoài đời mà không cần lý do gì đặc biệt.
Cô lấy cuốn sổ, ghi thêm một dòng: ví vải hình mèo, chín nghìn. Nhìn lại toàn bộ danh sách đã ghi từ
đầu tuần, giờ đã năm dòng, chỉ có hai dòng đầu là món cô còn nhớ mài mại liên quan tới bản thân,
ba dòng sau đều là hàng bình thường, không gợi gì cả.
"Chắc tại mình nghĩ nhiều quá thôi." Thương lẩm bẩm, gấp sổ lại, tự trấn an chính mình.
Cô tắt đèn livestream, ngồi lại một lúc trong bóng tối quen thuộc, nghĩ tới việc kể cho ai đó nghe
chuyện này, coi thử người ngoài nhìn vào có thấy nó đáng lo như cô tưởng không, hay chỉ là trí tưởng
tượng của một người quá mệt mỏi đang tìm kiếm ý nghĩa trong những thứ vốn dĩ vô nghĩa.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cô lại thôi. Kể với Bảo thì sợ em lo, mà chuyện cũng chưa có gì rõ ràng để
kể. Kể với bà nội càng không được, bà đang đủ mệt với khoản nợ rồi. Kể với cô Hạnh hay Kiên thì nghe
kỳ, biết giải thích sao cho người ta hiểu một chuyện mà chính mình cũng chưa hiểu.
Cô lật lại vài đơn hàng cũ hơn nữa, trước cả con búp bê, coi thử có món nào khác của #7204 mà mình
bỏ sót không, nhưng lịch sử chỉ bắt đầu đúng từ đêm mở truyện, không có gì trước đó. Tài khoản này,
theo dữ liệu app hiển thị, được tạo cách đây không lâu, chỉ vài tuần trước lần mua đầu tiên, một chi
tiết nhỏ Thương ghi thêm vào sổ, không rõ nó có ý nghĩa gì không, chỉ thấy nên nhớ.
Thương úp mặt vào hai lòng bàn tay một lúc, hơi thở đều đều trong bóng tối. Có lẽ cô đúng, có lẽ đây
chỉ là sự trùng hợp của hai lần đầu, một thứ tâm lý học vẫn hay gọi là gì đó, cô không nhớ chính xác
tên gọi, chỉ nhớ mài mại từng đọc qua trên mạng, kiểu người ta hay thấy khuôn mặt trong đám mây, hay
nghe tên mình trong tiếng ồn, chỉ vì não bộ thích tìm trật tự trong sự hỗn loạn.
Cô đứng dậy, dọn máy quay, xuống gác, bước qua phòng ba khép hờ, nghe tiếng thở đều của ông vọng ra,
yên tâm hơn một chút. Đêm nay, ít nhất, cô tự nhủ mình sẽ không để cái ý nghĩ về những con số lẻ và
những món hàng trùng hợp làm phiền giấc ngủ vốn đã ít ỏi, dù trong lòng, một góc nhỏ vẫn chưa hoàn
toàn tin vào lời trấn an của chính mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →