Quán nước đầu hẻm chỉ là mấy cái ghế nhựa thấp kê dưới tán cây bàng già, một cái bàn gỗ ọp ẹp, và
bà chủ quán rót trà đá bằng ấm nhôm cũ kỹ, buổi trưa nắng gắt là lúc quán đông khách nhất, toàn dân
lao động ghé nghỉ chân. Thương ngồi đó, tranh thủ giải lao giữa buổi đóng gói hàng, một ly trà đá
trước mặt, đá đã tan quá nửa.
"Con Thương hả, ngồi đây tám với bà chút." Một bà cụ ngồi bàn bên cạnh vẫy tay gọi, dáng người nhỏ
thó, tóc bạc búi gọn, tay cầm cây quạt giấy phe phẩy liên tục dù trời không nóng lắm dưới bóng cây.
"Dạ bà Tám." Thương bưng ly trà đá qua ngồi cùng bàn, quen thuộc, bà Tám Hoà là khách hàng cũ, hay
mua ủng hộ tiệm Nhà Thương từ những ngày đầu, dù món nào cũng chỉ mua một hai cái, không nhiều.
"Dạo này bán được không con?"
"Dạ cũng đỡ đỡ bà ơi, có bữa ế bữa được."
"Ráng lên, tao thấy con làm ăn thiệt thà, có ngày phát." Bà Tám Hoà cười, mấy nếp nhăn quanh mắt xô
lại, một nụ cười hiền, không có gì giả tạo. "Bữa nào rảnh bà mua ủng hộ cháu hoài á, coi chừng bà
thành khách ruột số một đó nghen."
"Dạ con cảm ơn bà nhiều lắm." Thương cười, uống một ngụm trà đá, cảm thấy ấm lòng trước sự quan tâm
đơn giản này, khác hẳn với những ánh mắt dò xét của mấy người hàng xóm khác dạo gần đây.
"Bà thấy nhà con dạo này có chuyện gì hả? Bà nghe đồn đồn gì đó ngoài chợ." Bà Tám Hoà hạ giọng,
ánh mắt có vẻ lo lắng thật lòng, không phải kiểu tò mò soi mói.
Thương khựng lại, không biết nên nói bao nhiêu. "Dạ... nhà con có vay chút đỉnh lo cho ba con, chắc
tại vậy nên người ta đồn."
"Ừ, biết vậy thôi, bà không hỏi sâu đâu, chuyện nhà ai nấy lo." Bà Tám Hoà vỗ nhẹ tay Thương, một cử
chỉ an ủi giản dị. "Có gì khó khăn quá thì nói bà nghe, bà già rồi không giúp được nhiều, nhưng có
gì bà cũng ráng."
"Dạ con cảm ơn bà, tụi con tự lo được."
Hai người ngồi nói chuyện phiếm thêm một lúc, bà Tám Hoà kể chuyện con cháu ở quê, chuyện giá cả
ngoài chợ tăng, những câu chuyện đời thường không có gì nặng nề, giúp Thương thấy đầu óc nhẹ nhõm
hơn hẳn so với mấy ngày qua cứ quay cuồng với những con số và những ký ức mơ hồ.
"Con bà Tám có gọi về không bà?" Thương hỏi, nhớ tới đứa con trai bà Tám Hoà đang làm công nhân
tận Bình Dương, ít khi về thăm mẹ.
"Có, tháng nào cũng gọi, gửi cho bà chút đỉnh, nhưng bà biểu thôi, nó còn lo vợ con, bà tự lo được."
Bà Tám Hoà phe phẩy quạt, giọng vẫn nhẹ nhàng dù nói tới chuyện có phần chạnh lòng. "Người già như
bà, có sức khoẻ là mừng rồi, tiền bạc tính sau."
Một gánh hàng rong đẩy ngang qua, tiếng rao lảnh lót, bà Tám Hoà ngoắc lại mua vài trái ổi, chia cho
Thương một trái, nói cười vui vẻ về chuyện thời còn trẻ bà cũng hay đi bán rong khắp xóm.
"Thôi bà về nghỉ đây, trưa nắng dữ." Bà Tám Hoà đứng dậy, phủi tà áo, chuẩn bị ra về. "Con nhớ giữ
sức khỏe nghen, thấy con gầy đi hà."
"Dạ con nhớ, bà về cẩn thận."
Thương ngồi lại một mình, nhìn bóng bà Tám Hoà khuất dần sau góc hẻm, dáng đi chậm rãi, hơi khòm.
Cô cắn một miếng ổi, vị chua ngọt lan trong miệng, lòng thấy ấm áp lạ thường vì sự quan tâm chân
thành của một người vốn dĩ chẳng có nghĩa vụ gì phải lo cho cô.
Cô nhìn theo cho tới khi bóng bà khuất hẳn, rồi đứng dậy trả tiền nước, quay về nhà tiếp tục công
việc còn dang dở, trong đầu bất chợt nảy ra một ý nghĩ nhỏ, chưa thành hình rõ ràng, chỉ là một câu
hỏi thoáng qua: những người tốt bụng như bà Tám Hoà, đôi khi âm thầm làm những điều tử tế mà không
cần ai biết, có khi nào...
Cô lắc đầu, gạt ý nghĩ đó đi, tự thấy mình vô lý khi nghĩ một bà cụ nghèo bán ổi dạo lại có thể là
người đứng sau những đơn hàng bí ẩn kia. Nhưng câu hỏi ấy, dù bị gạt đi, vẫn để lại một hạt giống
nhỏ trong đầu cô, chờ dịp nảy mầm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →