Sáu giờ sáng, Thương mở cửa ra ngoài định quét sân trước khi trời nắng gắt, tay còn cầm cây chổi thì
khựng lại giữa bậc thềm. Một tờ giấy A4 dán ngay giữa cánh cửa gỗ, mực in đậm, chữ to, không cần lại
gần cũng đọc được vài chữ nổi bật nhất.
"THÔNG BÁO NỢ QUÁ HẠN — HỘ ĐẶNG HỬU LỘC"
Thương đứng chết trân, cây chổi rớt khỏi tay, va xuống nền gạch một tiếng cạch khô khốc. Cô lại gần,
tay run run gỡ tờ giấy, đọc lướt qua nội dung: một dãy số tiền, ngày tháng, và cuối trang là một dòng
chữ nhỏ hơn, đe doạ nhẹ nhàng nhưng đủ rõ về hậu quả nếu không thanh toán đúng hạn.
Tên ba bị viết sai, thiếu dấu, "Hửu" thay vì "Hữu", một lỗi chính tả nhỏ xíu nhưng không hiểu sao lại
làm Thương đau nhói hơn cả nội dung đe doạ, như thể ngay cả nỗi nhục này người ta cũng không thèm
viết cho đúng, cẩu thả tới mức không buồn kiểm tra lại tên người mình đang bôi ra giữa thanh thiên
bạch nhật.
"Trời đất, cái gì vậy Thương?" Một giọng hỏi từ phía sau, Thương giật mình quay lại, thấy cô Bảy
hàng xóm đối diện đang đứng nhìn, tay cầm cái chổi, ánh mắt vừa tò mò vừa ái ngại.
"Dạ... dạ không có gì cô, giấy quảng cáo thôi." Thương vội vàng gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo,
mặt nóng bừng.
Cô Bảy không nói gì thêm, nhưng ánh mắt đã kịp lướt qua đủ để đọc được vài chữ to, và Thương biết,
chỉ trong buổi sáng nay thôi, tin này sẽ lan khắp cả hẻm 220, từ đầu tới cuối, không sót nhà nào.
Cô đứng giữa hẻm, tay nắm chặt tờ giấy đã nhàu trong túi, không biết nên giận ai trước. Giận Chú Sáu
Cảnh vì đã làm chuyện này? Giận bà Tư Lượng vì đứng sau ra lệnh? Hay giận chính mình, vì đã không đủ
sức kiếm đủ tiền để không ai phải chịu cảnh này?
Cô quay vào nhà, đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở dốc như vừa chạy một quãng đường dài dù
chỉ mới đứng ngoài sân chưa đầy năm phút. Bảo, đang chuẩn bị đi học, ló đầu ra từ phòng trong, thấy
chị đứng dựa cửa thở dốc thì hỏi có chuyện gì, Thương lắc đầu, bảo không có gì, giục em ăn sáng kẻo
trễ giờ, giọng cố giữ bình thường nhưng chính cô cũng nghe rõ nó run.
Từ trong bếp, bà nội bước ra, thấy vẻ mặt cháu thì hỏi ngay.
"Có chuyện gì vậy con?"
Thương định giấu, nhưng tay đã run tới mức không giấu nổi tờ giấy đang lộ ra một góc khỏi túi áo. Bà
nội nhìn thấy, bước lại giật lấy, mở ra đọc, mặt biến sắc từng chút một theo từng dòng chữ.
Bà nội không nói gì, chỉ đứng lặng, tay cầm tờ giấy run lên, không phải run vì lạnh, mà run vì một
thứ cảm xúc lớn hơn nhiều, có lẽ là nhục nhã, có lẽ là bất lực, có lẽ là cả hai trộn lẫn vào nhau
không tách bạch được.
"Bà nội..." Thương định nói gì đó an ủi, nhưng không tìm được lời nào đủ để lấp đầy khoảng lặng đang
lớn dần giữa hai bà cháu.
Bà nội xé tờ giấy làm đôi, rồi làm tư, ném mạnh vào sọt rác, động tác dứt khoát nhưng bàn tay vẫn
run. Bà quay lưng lại, bước vào bếp, giọng nghẹn lại khi cố nói một câu bình thường.
"Ăn sáng đi, để nguội hết."
Thương đứng nhìn theo bóng lưng bà nội, cái lưng vốn đã hơi còng giờ như còng thêm một chút, gánh
thêm một cái gì đó vô hình nhưng nặng trĩu. Cô cúi xuống nhặt cây chổi đã rớt từ nãy, tay vẫn còn
run, nhìn ra ngoài hẻm, thấy vài bóng người đứng xa xa, đã kịp nghe chuyện, đang thì thầm gì đó với
nhau.
Nắng buổi sáng hôm nay gắt bất thường, chiếu thẳng vào con hẻm nhỏ, làm mọi thứ trở nên rõ ràng, phơi
bày, không có góc khuất nào để trốn, và Thương đứng đó, giữa cái nắng chói chang ấy, lần đầu tiên
thấy thấm thía cảm giác bị cả một con hẻm nhìn vào nỗi khổ của gia đình mình như xem một vở kịch
không mất tiền mua vé.
Cô đóng cửa, thu người ngồi xuống bậc thềm bên trong, hai tay ôm đầu gối, một tư thế cô chưa từng
ngồi kể từ hồi còn nhỏ, mỗi lần sợ hãi điều gì đó không tên. Buổi sáng hôm đó, tiệm Nhà Thương không
mở phiên buổi trưa như thường lệ, một khoảng nghỉ hiếm hoi Thương tự cho phép mình, không phải vì
mệt sức, mà vì cô cần một chút thời gian để mặt mình bớt nóng bừng trước khi đủ can đảm bước ra khỏi
cửa lần nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →