🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối đó, mùi cá kho tộ thơm lừng bốc lên từ bếp, len lỏi khắp căn nhà nhỏ, một mùi hương quen thuộc

mà lâu lắm rồi Thương mới lại ngửi thấy trọn vẹn. Bà nội đứng bên bếp lửa, tay khuấy nồi cá đều đều,

lưng vẫn còn hơi cứng từ chuyện buổi sáng nhưng động tác nấu ăn thì không hề chậm lại.

"Bà nội nấu món này làm gì vậy, hôm nay có gì đặc biệt đâu?" Bảo hỏi, ngó đầu vào bếp, mũi hít hà.

"Không có gì, tự nhiên thèm." Bà nội trả lời cộc lốc, không quay đầu lại, nhưng Thương, đứng gần đó

phụ nhặt rau, biết rõ đây là món cô thích nhất từ hồi nhỏ, bà nội nấu hôm nay không phải ngẫu nhiên.

Cả nhà quây quần quanh mâm cơm nhỏ, không khí có phần gượng gạo hơn thường lệ, ai cũng biết chuyện

sáng nay nhưng không ai muốn nhắc lại. Ông Lộc ngồi vào ghế đẩu, tập cầm đũa bằng tay trái, lần này

có vẻ vững hơn mọi hôm, gắp được miếng cá đầu tiên mà không làm rớt.

"Được rồi nè!" Bảo reo lên, vỗ tay nhẹ, cố tạo không khí vui vẻ. "Ba giỏi ghê, mai mốt ba tự ăn được

hết luôn."

Ông Lộc cười, nụ cười vẫn còn hơi lệch một bên mặt nhưng ánh mắt sáng lên rõ rệt, thứ ánh mắt Thương

chưa thấy nhiều kể từ ngày ông xuất viện.

"Ba... ráng khoẻ, ba đi làm lại được." Ông nói, giọng chậm, đứt quãng nhưng rõ từng chữ, một câu nói

ngắn nhưng làm cả bàn ăn khựng lại vài giây, không ai nói được gì tiếp.

Bà nội cúi đầu, gắp thêm miếng cá bỏ vào chén ông Lộc, giọng cố giữ bình thường. "Ừ, ráng ăn nhiều

vô, có sức mới tập vật lý trị liệu nổi."

Bảo, cảm nhận được không khí chùng xuống, vội chuyển đề tài, kể chuyện ở trường, chuyện một đứa bạn

cùng lớp vừa bị cô giáo phạt vì ngủ gật, kể với giọng điệu khôi hài khiến cả nhà bật cười, dù nụ

cười có phần gượng gạo, nhưng vẫn là tiếng cười thật.

Thương để ý thấy bà nội gắp cho mình đúng miếng cá to nhất trong nồi, phần bụng không xương, phần

bà vẫn luôn dành cho cháu từ hồi Thương còn học cấp một, không nói một lời nào về chuyện đó, chỉ lặng

lẽ đặt vào chén rồi quay đi lấy thêm cơm cho Bảo. Mắt bà hơi đỏ, chớp nhanh vài cái rồi cúi hẳn xuống

chén cơm, một cử chỉ quen thuộc của người đang cố giấu nước mắt bằng cách chú tâm vào việc khác.

Không ai trong bàn ăn nhắc lại chuyện tờ giấy sáng nay, không ai nhắc tới khoản nợ, tới Chú Sáu

Cảnh, tới bất cứ điều gì nặng nề. Bữa cơm trôi qua trong những câu chuyện vụn vặt, tiếng đũa chạm

chén, tiếng Bảo kể chuyện trường lớp, và đôi lúc là những khoảng lặng ngắn mà ai cũng cố lấp đầy

bằng một câu nói bâng quơ nào đó.

Sau bữa ăn, Thương rửa chén, nhìn ra cửa sổ bếp, thấy bà nội ngồi một mình ngoài hiên, tay cầm quạt

nan phe phẩy chậm rãi, vai hơi chùng xuống, mắt dõi theo một điểm nào đó trong bóng tối con hẻm mà

không thật sự nhìn thấy gì. Cô định ra ngồi cùng, nhưng lại thôi, nghĩ có lẽ bà cần một chút thời

gian riêng, không có ai xen vào.

Bảo mang chén bát ra phụ chị, vừa rửa vừa huýt sáo một bài gì đó trên mạng, cố tình làm ồn để không

khí bớt nặng. Cậu liếc ra ngoài hiên, thấy bà nội ngồi một mình, hạ giọng hỏi chị.

"Bà nội buồn dữ hả chị?"

"Chắc buồn. Chuyện sáng nay ai mà không buồn." Thương lau khô tay, nhìn theo hướng mắt em.

"Vậy mình làm gì được không chị?"

"Bán hàng cho tốt, kiếm tiền trả nợ, vậy là làm được rồi đó." Thương xoa đầu em, cố nói giọng nhẹ

nhàng, dù trong bụng cũng không chắc lắm câu trả lời của mình có đúng không, chỉ biết đó là điều duy

nhất cô nghĩ ra được lúc này.

Cô quay vào dọn dẹp nốt gian bếp, chuẩn bị máy móc cho phiên vàng tối nay, trong lòng vẫn còn vương

lại hình ảnh cả nhà ngồi quây quần bên nồi cá kho, miếng cá to nhất luôn nằm sẵn trong chén mình mà

không cần xin, một bữa cơm không nói ra thành lời nhưng đủ để mỗi người trong nhà cảm thấy mình

không hoàn toàn đơn độc trước những gì đang xảy ra.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →